Nên Thánh Động Lực Bởi Phúc Âm

PDF: J. Bridges

(GOSPEL-DRIVEN SANCTIFICATION)

bởi Jerry Bridges

CÒN HƠN LÀ MỘT CUỐN SÁCH LUẬT LỆ

Trong đời sống Cơ Đốc Nhân ban đầu của tôi, tôi nghe có người nói, “Kinh Thánh được ban cho để gia tăng kiến thức của bạn, như để hướng dẫn tư cách đạo đức của bạn.” Sau đó, tôi nhận ra rằng lời tuyên bố này đơn giản là tốt nhất và sai lầm lớn nhất. Trước hết Kinh Thánh là sứ điệp ân điển cứu rỗi của Đức Chúa Trời thông qua Chúa Giê-su Christ, cùng với mọi điều trong Kinh Thánh trước khi thập tự giá chỉ về công tác cứu chuộc của Đức Chúa Trời và tất cả mọi điều sau khi Ngài hi sinh trên thập tự giá – bao gồm sự nên thánh của chúng ta – tuôn chảy từ công tác ấy.

 

Tuy nhiên, có một yếu tố chính xác trong lời tuyên bố này, và Đức Thánh Linh đã sử dụng nó để giúp tôi thấy rằng Kinh Thánh không phải chỉ dùng để đọc làm tăng them kiến thức. Thật vậy, chúng ta phải vâng phục Kinh Thánh và áp dụng một cách thực tế trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta. Như Gia-cơ đã nói, “Hãy làm theo lời, chớ lấy nghe làm đủ mà lừa dối mình” (Gia-cơ 1:22).

 

Với cái nhìn sáng suốt mới của tôi, tôi đã cầu nguyện xin Đức Chúa Trời dùng Kinh Thánh hướng dẫn tư cách đạo đức của tôi. Sau đó, tôi bắt đầu siêng năng tìm kiếm vâng theo Kinh Thánh. Tôi chưa bao giờ nghe đến cụm từ “theo đuổi sự thánh khiết”, nhưng điều ấy đã trở thành mục tiêu chính trong cuộc sống của tôi. Thật không may, tôi đã mắc hai lỗi. Thứ nhất, tôi cho rằng Kinh Thánh là điều gì đó thuộc cuốn sách luật lệ và rằng tất cả mọi điều tôi cần làm là học những gì Kinh Thánh nói và làm theo. Tôi đã không biết về sự cần thiết phải phụ thuộc vào sự hướng dẫn và quyền phép của Đức Thánh Linh.

 

Tệ hơn nữa, tôi cho rằng Đức Chúa Trời chấp nhận tôi và sự ban phước của Ngài trên đời sống của tôi phụ thuộc vào việc tôi làm tốt điều ấy ra sao. Tôi biết mình đã được cứu bởi ân điển qua đức tin đặt nơi Chúa Giê-su ngoại trừ bất cứ công việc nào. Tôi đã bảo đảm sự cứu rỗi của mình và chờ đợi để lên thiên đàng khi tôi qua đời. Nhưng trong cuộc sống hàng ngày, tôi nghĩ rằng sự chúc phước của Đức Chúa Trời phụ thuộc vào việc thực hành kỷ luật thuộc linh nhất định, chẳng hạn như dành thời gian tĩnh nguyện hàng ngày và không cố ý phạm bất kỳ tội lỗi nào. Tôi không nghĩ điều này bên ngoài, nhưng chỉ thừa nhận nó một cách không cố ý, dựa trên nền văn hóa Cơ Đốc mà tôi đã sống. Tuy nhiên, nó xác định thái độ của tôi đối với đời sống Cơ Đốc Nhân.

 

MÔN ĐỒ HÓA ĐƯỢC DỰA TRÊN VIỆC THỰC HIỆN

Câu chuyện của tôi không phải là bất thường. Ngày nay, người Tin Lành thường nghĩ rằng phúc âm chỉ dành cho những người chưa tin Chúa. Khi chúng ta đang ở trong cánh cửa của vương quốc, chúng ta cần phúc âm duy nhất để chia sẻ cho những người đang vẫn còn ở ngoài vương quốc. Tuy nhiên, là những người tin Chúa, chúng ta cần phải nghe sứ điệp của môn đồ. Chúng ta cần phải học cách để sống đời sống Cơ Đốc Nhân và được thách thức để thực hiện điều đó. Đó là những gì tôi đã tin và thực hiện trong đời sống và chức vụ của mình trong một thời gian. Đó là những gì mà hầu hết các Cơ Đốc Nhân dường như tin.

 

Khi tôi nhận thấy được điều đó, phần lớn cộng đồng Cơ Đốc Nhân là hoạt động dựa trên nền văn hóa ngày nay. Và chúng ta càng kết ước theo Chúa Giê-su cách sâu sắc hơn, thì quan niệm thực hiện của chúng ta cũng ăn sâu hơn. Chúng ta nghĩ mình tìm kiếm sự ban phước của Đức Chúa Trời hoặc đánh mất ơn phước đó bởi việc chúng ta sống đời sống Cơ Đốc Nhân tốt ra sao.

 

Hầu hết các Cơ Đốc Nhân có một hoạt động chấp nhận đường cơ bản (baseline) bởi điều họ đo lường sự chấp nhận của họ bởi Đức Chúa Trời. Đối với nhiều người, đường cơ bản này là không gì hơn việc tham gia thường xuyên ở nhà thờ và tránh phạm các tội lớn. Các cơ Đốc Nhân như vậy thường mang đặc điểm bởi một số mức độ sự tự cho mình công bình. Cuối cùng, họ không cho phép mình phạm những tội tội lỗi lớn chúng ta thấy đang xảy ra xung quanh chúng ta. Cơ Đốc Nhân như thế sẽ không nghĩ rằng họ cần phúc âm nữa. Họ sẽ nói rằng phúc âm chỉ dành cho các tội nhân.

 

Đối với Cơ Đốc Nhân đã cam kết, con đường cơ bản cao hơn nhiều. Nó bao gồm thường xuyên thực hiện các kỹ luật thuột linh, vâng phục Lời Chúa, và tham gia trong một số hình thức mục vụ. Ở đây một lần nữa, nếu chúng ta tập trung vào hành vi cư xử bên ngoài, thì có nhiều điểm khá tốt. Nhưng thậm chí các Cơ Đốc Nhân này dễ bị tổn thương nhiều hơn đối với sự công bình-riêng, vì họ xem nhẹ thuộc linh của họ (look down their spiritual noses) không chỉ ở xã hội đầy tội lỗi chung quanh họ, nhưng ngay cả ở các Cơ Đốc Nhân khác, là những người đã không cam kết như họ. Những Cơ Đốc Nhân này cũng không cần phúc âm. Đối với họ, Cơ Đốc Nhân tăng trưởng có nghĩa là kỷ luật và cam kết nhiều hơn.

 

Rồi, có một nhóm thứ ba. Con đường cơ bản của nhóm này bao gồm còn hơn việc thực hiện các kỷ luật ở bên ngoài, vâng lời, và mục vụ. Các Cơ Đốc Nhân cũng công nhận rằng cần xử lý các tội lỗi trong lòng như tinh thần chỉ trích, sự kiêu ngạo, sự ích kỷ, ghen tị, hờn giận, và lo lắng. Họ nhận thấy sự mâu thuẫn của họ trong việc dành thời gian tĩnh nguyện của họ, sự thất bại làm chứng của họ trong mọi cơ hội, và sự thất bại thường xuyên của họ trong việc xử lý các tội lỗi trong lòng của họ. Nhóm Cơ Đốc này là có nhiều khả năng bị truyền nhiễm bởi một ý thức tội lỗi bởi vì các thành viên trong nhóm đã không đáp ứng được những sự mong đợi của riêng họ. Và bởi vì họ nghĩ rằng sự chấp nhận Đức Chúa Trời về họ là dựa trên sự thực hoạt động của họ, họ không có nhiều niềm vui trong đời sống Cơ Đốc của họ. Đối với họ, cuộc sống giống như cối xay cuồng họ tiếp tục trượt xa hơn và xa hơn. Nhóm này cần phúc âm, nhưng họ không nhận ra phúc âm là dành cho họ. Tôi biết, vì tôi ở trong nhóm này.

 

PHÚC ÂM LÀ DÀNH CHO CÁC CƠ ĐỐC NHÂN

Dần dần theo thời gian, và từ sự ý thức cần thiết sâu xa, tôi đã nhận ra rằng phúc âm cũng dành cho những nười tin Chúa. Cuối cùng, thì tôi đã nhận ra được điều này, mỗi buổi sáng tôi đã cầu nguyện một câu Kinh Thánh như Ê-sai 53: 6, “Chúng ta thảy đều như chiên đi lạc, ai theo đường nấy; Đức Giê-hô-va đã làm cho tội lỗi của hết thảy chúng ta đều chất trên người”, và sau đó nói, Lạy Chúa, con đã đi lạc lối. Con đã đi theo con đường riêng của mình, nhưng Ngài đã đặt tất cả tội lỗi của con trên Đấng Christ và bởi cớ ấy con đến gần Ngài và cảm thấy được Ngài chấp nhận.”

 

Tôi đi đến thấy rằng lời tuyên bố của Phao-lô trong thư Ga-la-ti 2:20, “nay tôi còn sống trong xác thịt, ấy là tôi sống trong đức tin của con Đức Chúa Trời, là Đấng đã yêu tôi, và đã phó chính mình Ngài vì tôi”, đã được thực hiện trong bối cảnh của sự biện minh (xem cc. 15-21). Tuy nhiên, Phao-lô đã nói ở thì hiện tại: “nay tôi sống ….” Vì bối cảnh, tôi đã nhận ra rằng Phao-lô không đang nói về sự nên thánh của ông, nhưng nói về sự công bình của ông. Sau đó, đối với Phao-lô, sự công bình (được xưng công bình bởi Đức Chúa Trời dựa trên sự công bình của Đấng Christ) chứ không chỉ là một kinh nghiệm ở thì quá khứ, nhưng mà là một thực tế hiện tại.

 

Phao-lô đã sống mỗi ngày bởi đức tin trong huyết đã đổ ra và sự công bình của Đấng Christ. Mỗi ngày ông nhìn theo chỉ một mình Đấng Christ cho chấp nhận của Ngài với Đức Chúa Cha. Ông đã tin, giống như Phi-e-rơ (xin xem trong I Phi-e-rơ 2:4-5), ngay cả những việc làm tốt nhất của chúng ta – các của lễ thuộc linh của chúng ta – được Đức Chúa Trời chấp nhận duy nhất thông qua Đức Chúa Giê-su Christ. Có lẽ không ai ngoại trừ chí Chúa Giê-su đã từng cam kết môn đồ cả hai trong đời sống và chức vụ giống như Sứ đồ Phao-lô. Tuy nhiên, ông không nhìn vào việc thực hiện riêng mình nhưng ông nhìn vào việc “thực hiển” của Đấng Christ như là cơ sở duy nhất của việc ông được Đức Chúa Trời chấp nhận.

 

Vì vậy, tôi đã học được rằng Cơ Đốc Nhân cần phải nghe phúc âm suốt cả cuộc đời, vì phúc âm đó tiếp tục nhắc nhở chúng ta rằng sự chấp nhận của chúng ta ngày này sang ngày khác được Đức Chúa Cha chấp nhận không phải dựa vào những gì chúng ta làm cho Đức Chúa Trời, nhưng dựa vào những gì Đấng Christ đã làm cho chúng ta trong đời sống vô tội và và sự chết mang tội lỗi của Ngài. Tôi bắt đầu thấy rằng ngày nay chúng ta đứng trước mặt Đức Chúa Trời là công bình như chúng ta sẽ từng có, ngay cả ở trên thiên đàng, bởi vì ngài đã mặc cho chúng ta sự công bình của Con Ngài. Vì vậy, tôi không cần phải thực hiện để được Đức Chúa Trời chấp nhận. Bây giờ, tôi tự do để vâng phục và phục vụ Ngài bởi vì tôi đã được chấp nhận trong Đấng Christ (xin xem trong Rô-ma 8:1). Động lực lèo lái của tôi bây giờ không phải là ý thức tội lỗi nhưng lòng biết ơn.

 

Tuy nhiên, ngay cả khi chúng ta hiểu rằng Đức Chúa Trời chấp nhận chúng ta được dựa trên công việc của Đấng Christ, chúng ta vẫn có khuynh hướng tự nhiên trôi dạt trở lại quan niệm thực hiện. Cho nên, chúng ta phải liên tục trở lại với phúc âm. Để dùng sự bày tỏ của cố Jack Miller, chúng ta phải “giảng phúc âm cho chính mình mỗi ngày.” Đối với tôi có nghĩa là tôi tiếp tục trở lại với Kinh Thánh như Ê-sai 53: 6, Ga-la-ti 2:20, Rô-ma 8:1. Có nghĩa là tôi thường xuyên lặp lại những lời từ một bài thánh ca cũ, “Hy vọng của tôi được xây dựng không có gì hơn huyết và sự công bình của Chúa Giê-su Christ.”

 

KHÔNG CÓ “CHỦ NGHĨA TIN DỄ DÀNG”

Nhưng không phải ý tưởng này mà Đức Chúa Trời chấp nhận chúng ta hoàn toàn dựa trên công việc của Đấng Christ ngoại trừ việc thực hiện của chúng ta dẫn đến một thể loại về “chủ nghĩa tin dễ dàng” phải không? Trong hình thức cơ bản nhất, đây là khái niệm mà “Từ khi tôi cầu xin Đấng Christ làm Cứu Chúa của tôi, thì tôi đang trên đường đến thiên đường bất kể tôi sống ra sao. Điều đó không thành vấn đề nếu tôi tiếp tục trong lối sống tội lỗi của tôi. Dù sao đi nữa, Đức Chúa Trời yêu thương và sẽ chấp nhận tôi.”

 

Bằng lối suy nghĩ tương tự, lời công bố rằng sự chấp nhận và sự chúc phước của Đức Chúa Trời được dựa hoàn toàn vào công tác của Đấng Christ có thể được thực hiện để có nghĩa rằng nó thực sự không thành vấn đề cách tôi đang sống ngay bây giờ. Nếu Chúa Giê-su đã “thực hiện” ở vị trí của tôi rồi, thì tại sao phải trải qua các nỗ lực và đau đớn để xử lý tội lỗi trong cuộc sống của tôi? Tại sao phải bận tâm với các kỹ luật thuộc linh và tại sao sử dụng năng lượng thể chất và cảm xúc để phục vụ Đức Chúa Trời trong cuộc sống trên đất này nếu tất cả mọi sự đều phụ thuộc vào Đấng Christ?

 

Sứ Đồ Phao-lô đã dự đoán như “chủ nghĩa tin dễ dàng” trong Rô-ma 6: 1 khi ông viết, “Vậy chúng ta sẽ nói làm sao? Chúng ta phải cứ ở trong tội lỗi, hầu cho ân điển được dư dật chăng?” Câu trả lời của ông trong Rô-ma 6: 2 “chẳng hề như vậy! Chúng ta đã chết về tội lỗi, lẽ nào còn sống trong tội lỗi nữa?” Trả lời câu hỏi,” Tại sao bận tâm? “Phao-lô đã không trả lời với” Làm sao bạn có thể vô ơn suy nghĩ một điều như vậy? “Không, thay vào đó ông đang nói, trong sự ảnh hưởng, “Anh em không hiểu phúc âm. Anh em không nhận ra rằng anh em đã chết cho tội lỗi và nếu an hem đã chết cho tội lỗi, lẽ nào còn sống trong tội lỗi nữa” (xin xem trong Rô-ma 6:3-14).

 

CHÚNG TA CHẾT VÌ TỘI LỖI

Tuy nhiên, bây giờ chúng ta đi đến một câu hỏi quan trọng. Phao-lô muốn nói gì khi ông nói chúng ta chết về tội lỗi? Hoàn toàn rõ ràng ông không có ý muốn nói rằng chúng ta chết về tội lỗi vi phạm hàng ngày. Nếu điều đó là đúng, thì không có người thành thật nào có thể tuyên bố được xưng công nghĩa bởi vì hàng ngày tất cả chúng ta đều phạm tội. Không ai trong chúng ta thật sự hết lòng, hết linh hồn, hết ý mà yêu mến Chúa là Đức Chúa Trời và thực tế không ai trong chúng ta yêu người lân cận như yêu chính mình (xem Ma-thi-ơ 22:35-40). Mà điều đó cũng không có nghĩa rằng chúng ta đã chết trong ý thức của con người không còn phản ứng với những sự cám dỗ của tội lỗi, giống như một số người đã dạy. Nếu điều đó đúng, lời khuyên tránh những ham mê của xác thịt của Phi-e-rơ sẽ là vô nghĩa (xin xem trong I Phi-e-rơ. 2:11). Vậy thì, Phao-lô muốn nói gì?

 

Một số nhà diễn giải Kinh Thánh tin rằng Phao-lô chỉ muốn nói rằng chúng ta đã chết chịu hình phạt của tội lỗi. Đó là, bởi vì chúng ta hiệp nhất với Đấng Christ, thì khi Đấng Christ đã chết chịu hình phạt tội lỗi thì chúng ta cũng đã chết chịu hình phạt của tội lỗi với Ngài. Chắc chắn đó là điều ông muốn nói đến, nhưng ý ông cũng muốn nói nhiều hơn thế nữa. Điều đó cũng có nghĩa rằng chúng ta đã chết để thống trị tội lỗi.

 

Sự thống trị của tội lỗi là gì? Trong Rô-ma 5:21, Phao-lô có nói về sự cai trị của tội lỗi. Và trong Cô-lô-se 1:13, ông nói về quyền của sự tối tăm. Khi A-đam đã phạm tội trong vườn E-đen, tất cả chúng ta đều đã phạm tội thông qua sự hiệp nhất hợp pháp của chúng ta với ông (xem Rô-ma 5:12-21). Đó là, bởi vì tính đồng nhất của chúng ta với A-đam cho nên tất cả chúng ta phải chịu đau khổ vì những hậu quả của tội lỗi của mình. Và một phần của hậu quả đó sinh ra trong thế giới này dưới sự cai trị của tội lỗi. Phao-lô mô tả dưới quyền thống trị trong Ê-phê-sô 2:1-3. Có nghĩa là gì. Ông nói rằng chúng ta đã chết về mặt thuộc linh; chúng ta theo những thói quen đời này, và vâng phục vua cầm quyền chốn không trung, chúng ta sống trong sự ham mê của xác thịt về bản chất tội lỗi, tự nhiên làm đối tượng của cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời.

 

Sự làm nô lệ này để cai trị tội lỗi sau đó là một phần của hình phạt bởi sự sai quấy phạm tội của chúng ta. Thông qua sự hiệp nhất với Đấng Christ trong sự chết của Ngài. Tuy nhiên, cả hai tội lỗi của A-đam và tội lỗi của cá nhân của chúng ta đã được xử lý mãi mãi. Khi đã đồng chết với Đấng Christ cho các tội lỗi mà chúng ta sai phạm, chúng ta cũng có hậu quả là chết cho sự cai trị của tội lỗi. Chúng ta không thể tiếp tục sống trong tội lỗi như là một lối sống bị tội lỗi làm chủ nữa vì sự cai trị của tội lỗi trên chúng ta đã mãi mãi bị đánh đổ.

 

Sự chết này để thống trị tội lỗi trên chúng ta được biết đến theo thần học là sự dứt khoát biệt riêng nên thánh. Nó đề cập đến một quyết định phá vỡ, hoặc phân rẽ khỏi, tội lỗi là một quyền lực thống trị trong cuộc sống của người tin Chúa. Đó là một điểm-trong thời gian sự kiện, xảy ra cùng một lúc với sự xưng công bình. Đó là sự thay đổi cơ bản tinh xảo trong chúng ta bằng hành động monergistic [thuyết duy thần tái sinh] của Đức Thánh Linh (có nghĩa là, bởi Đức Thánh Linh đang hành động chỉ một mình mà không có sự cho phép hoặc hỗ trợ con người) khi Ngài giải cứu chúng ta ra khỏi vương quốc tối tăm và đưa chúng vào trong vương quốc của Đấng Christ. Hoàn toàn phá đổ với sự thống trị của tội lỗi xảy ra trong cuộc sống của tất cả những người tin cậy Đấng Christ là Đấng Cứu Rỗi. Không có những điều như sự xưng công nghĩa mà không hoàn toàn nên thánh. Cả hai đều xảy ra cho chúng ta như là kết quả của công tác của Đấng Christ dành cho chúng ta.

 

XÉT ĐẾN CHÍNH BẠN CHẾT CHO TỘI LỖI

Vì vậy, chúng ta được tự do cả hai tội lỗi và sự cai trị của tội lỗi. Nhưng sử dụng những thông tin này có ích gì cho chúng ta? Nó có thể giúp chúng ta sống bày tỏ sự theo đuổi nên thánh dựa trên phúc âm như thế nào? Lời dạy của Phao-lô trong Rô-ma 6:11 này rất hữu ích: “Vì vậy, anh em cũng hãy coi mình như thế về tội lỗi và như sống cho Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Giê-xu Christ.”

 

Điều quan trọng là chúng ta hiểu những gì Phao-lô đang nói ở đây bởi vì ông không nói chúng ta làm một điều gì đó nhưng ông nói chúng ta tin điều gì đó. Chúng ta phải tin rằng chúng ta đã chết thông qua Đấng Christ cho cả hai hình phạt và sự cai trị của tội lỗi. Nhưng đây không phải là một điều gì đó chúng tôi làm cho nó trở thành sự thật bằng cách tin. Đơn giản, chúng ta chết về tội lỗi, cho dù chúng ta có tin hay không. Nhưng hiệu quả thực tiễn về sự chết về tội lỗi của chúng ta có thể được nhận ra chỉ khi chúng ta tin rằng đó là thật.

 

Thực tế, trong bản chất chúng ta đã có tội, nhưng Đức Chúa Trời không còn buộc tội với chúng ta nữa bởi vì nó đã được sinh ra bởi Đấng Christ như sự thay thế của chúng ta. Bản án được đáp ứng. Hình phạt đã được trả. Chúng tôi đã chết cho tội lỗi, cả hai đối với tội lỗi và sự thống trị của nó. Đó là lý do tại sao Phao-ô có thể viết, “Phước thay cho người mà Chúa chẳng kể tội lỗi cho” (Rô-ma 4:8).

 

Nhưng câu hỏi đặt ra là, “Nếu tôi đã chết cho sự thống trị của tội lỗi, thì tại sao tôi vẫn còn đấu tranh với các kiểu tội lỗi trong cuộc sống của tôi?” Câu trả lời cho câu hỏi đó nằm trong từ đấu tranh. Người không tin Chúa không đấu tranh với tội lỗi. Họ có thể tìm cách khắc phục một số thói quen xấu, nhưng họ không xem thói quen là tội lỗi. Họ không có một cảm nhận về tội lỗi chống lại với Đức Chúa Trời thánh khiết. Mặt khác, những người tin Chúa, đấu tranh với tội lỗi là như là tội lỗi. Chúng ta thấy những lời nói, những suy nghĩ, và các việc làm đầy tội lỗi của chúng ta là tội chống nghịch với Đức Chúa trời; và chúng ta cảm thấy tội lỗi bởi vì những điều tội lỗi. Đây là chỗ mà chúng ta phải tiếp tục quay trở lại với phúc âm. Tự xem đã chết đối với tội lỗi là tin phúc âm.

 

Điều này không có nghĩa rằng chúng ta chỉ tin phúc âm và sống thỏa chí trong tội lỗi của chúng ta. Tuyệt đối không! Một lần nữa quay trở lại những lời Phao-lô nói trong Rô-ma 6:1-2. Chúng ta đã chết cả hai cảm nhận tội lỗi và quyền thống trị của nó. Mặc dù tội lỗi có bắt đầu chiến tranh chống lại chúng ta (vì thế cuộc tranh đấu của chúng ta), nó không thể cai trị chúng ta. Đó cũng là một phần của phúc âm. Nhưng sự thành công đấu tranh với tội của chúng ta bắt đầu với niềm tin thẳm sâu trong lòng của chúng ta bất kể những thất bại sự đấu tranh của chúng ta, chúng ta đã chết đi điều sai quấy của tội lỗi. Tuy nhiên, chúng ta phải tin rằng chúng ta thất bại, không có sự định tội cho chúng ta (Rô-ma 8:1).

 

William Romaine, là một trong những nhà lãnh đạo của thế kỷ XVIII phục hưng ở Anh, đã viết, “Không có tội lỗi nào có thể bọ đóng đinh hoặc trong lòng hay cuộc sống trừ khi trước hết nó được tha thứ trong lương tâm …. Nếu nó không bị làm nhục trong cảm giác tội lỗi, thì nó không thể được chinh phục trong quyền lực. “những gì Romaine đã nói là nếu bạn không tin bạn đã chết vì những điều sai trật của tội lỗi, thì bạn không tin Chúa ban sức để bạn khuất phục quyền lực của nó trong cuộc sống của bạn. Vì vậy, nơi để bắt đầu xử lý tội lỗi là tin phúc âm khi phúc âm nói bạn đã chết cho nững sai trật của tội lỗi.

 

SỰ NÊN THÁNH TIẾN BỘ

Chiến tranh chống lại thói quen tội lỗi của chúng ta và tìm cách đặt tính cách giống Đấng Christ thường được gọi là sự nên thánh. Nhưng bởi vì thuật ngữ sự biệt riêng dứt khoát nên thánh được dùng để mô tả điểm thời gian giải thoát khỏi sự thống trị của tội lỗi, điều đó hữu ích để nói về sự tăng trưởng Cơ Đốc sự thánh khiết giống như sự nên thánh tiến bộ. Ngoài ra, từ tiến bộ chỉ ra sự lien tục tăng trưởng trong sự thánh khiết theo thời gian. Các tác giả Tân Ước cả hai thừa nhận sự tăng trưởng (xin xem I Côrinhtô 6:9-11; Ê-phê-sô 2:19-21; Cô-lô-se. 2:19; II Tê-sa-lô-ni-ca 1:3); và liên tục thúc giục chúng ta theo đuổi điều đó (xin xem II Cô-rinh-tô 7:1; Hê-bơ-rơ 12:14; II Phi-e-rơ 3:18.). Không có chỗ nào trong Cơ Đốc Giáo đích thực cho sự trì trệ, tự mãn, và các Cơ Đốc Nhân tự cho mình là công bình. Chúng ta phải tìm kiếm sự tăng trưởng ngày càng giống Đấng Christ cho đến khi chúng ta về với Chúa.

 

Sự nên thánh tiến bộ này luôn luôn liên quan đến việc thực hành các kỷ luật thuộc linh như đọc Kinh Thánh, cầu nguyện, và thường xuyên thông công với các tín hữu khác. Nó cũng liên quan đến việc đặt sự chết của những việc tội lỗi của thể xác (xin xem Rô-ma 8:13). Và mặc lấy phẩm chất giống Đấng Christ (xin xem Cô-lô-se 3: 12-14). Và điều rất quan trọng liên quan đến một sự phụ thuộc dữ dội vào Đấng Christ để có sức mạnh làm những điều này, vì chúng ta không thể tăng trưởng bởi sức riêng của chính chúng ta.

 

Vì vậy, sự nên thánh liên quan đến công khó nhọc và phụ thuộc vào Đấng Christ; điều mà tôi gọi là nỗ lực phụ thuộc. Và nó sẽ luôn luôn có nghĩa là chúng ta không thỏa mãn với việc thực hiện. Đối với một Cơ Đốc Nhân tăng trưởng, mong muốn sẽ luôn luôn vượt bỏ xa việc thực hiện, hay ít nhất. Việc thực hiện được nhận biết. Những gì sau đó sẽ giữ chúng ta tiếp tục đối mặt với sự căng thẳng giữa mong muốn và thực hiện? Câu trả lời là phúc âm. Đó là sự bảo đảm trong phúc âm mà chúng ta đã thực sự chết cho tội lỗi và không có sự định tội nào cho chúng ta trong Đức Chúa Giê-su Christ, điều đó sẽ thúc đẩy chúng ta và giữ cho chúng đi ngay cả khi đối mặt với sự căng thẳng này.

 

Chúng ta phải luôn luôn tập trung vào phúc âm bởi vì đó là bản chất của sự nên thánh để chúng ta tăng trưởng, chúng ta thấy nhiều và nhiều hơn về tội lỗi của chúng ta. Thay vì nó lái chúng ta đến chỗ chán nản, mặc dù, điều này sẽ lái chúng ta đến phúc âm. Đó là phúc âm tin mỗi ngày, đó là động lực bền vựng duy nhất để theo đuổi sự tiến bộ nên thánh thậm chí trong những thời điểm mà chúng ta dường như không nhận thấy sự tiến bộ. Đó là lý do tại sao tôi dùng diễn đạt “nên thánh động lực bởi phúc âm” và đó là lý do tại sao chúng ta phải “giảng phúc âm cho chính mình mỗi ngày.”

 

Xuất bản gốc bởi tạp chí Modern Reformation Magazine (Tháng năm- Tháng sáu, 2007, Volume 12.3)

This article was originally published in the May/June 2007 issue of Modern Reformation magazine and is re-published here by permission of the editors.  For more articles by this author, go to www.modernreformation.org.

www.godssovereigntyinvietnam.com

PDF: J. Bridges

Return to main GSiV Resources page

(Hãy xem: ‘Obedience Based Discipleship’ Là Gì? / ‘Môn Đồ Hóa Dựa Trên Sự Vâng Phục’ Là Gì?)