Gospel Grace Versus Dead Religion–part 4

Ân Điển của Phúc Âm và Tôn Giáo Chết:

Giúp các Hội Thánh tại Việt Nam Thực Hành Ân Điền Mà Không Từ Bỏ Sự Thánh Khiết

Mingle kindness with holiness

‘But aren’t there rules to follow in the Bible? Yes, but the biblical answer for what we think of others and how we treat them is always concerned with both holiness and kindness. These two concepts are always rooted in God himself. He is kind and holy, thus his children are to possess these traits too. In other words, we want our view of grace to be wide enough to truly reflect God’s kindness and narrow enough to highlight his divine holiness. Grace doesn’t negate holiness. Matthew 18:15-20, and other passages, deal extensively with the type of discipline the church has for wayward unrepentant members. But the goal is always restoration of each other not condemnation. At the heart of it all is grace, God’s grace to us and our grace extended to others. In the Christian life, the Holy Spirit is making us more like Jesus, who loves perfectly and hates sin perfectly. As we grow in grace, we love the Lord and we love others. We love truth and holiness (putting off sin and becoming more like Christ). We can’t love others well on our own because people are hard to love. This is part of the reason we needed Christ to make us new on the inside.’


Read here (in English or Việt)

(GSiV: Ân điển, chứ không phải những quy tắc / Grace not rules)

Suffering in vocational ministry

‘We must suffer without self-pity, resentment, and murmuring, but with rejoicing. Then we advance the gospel.’

‘As a young pastor, I entered the ministry prepared for the rejoicing but not for the suffering. When the inevitable buffetings and sorrows came, especially in the form of rejection, I thought, I don’t deserve this. Maybe you’ve thought that, too. And while it is a valid thought, it is not profound.’

‘Ministry isn’t everything. Jesus is.’

-Ray Ortlund

Read the rest here

 (GSIV: Miller: Success, Failure, and Grace;

Church Growth, Planning, and Multiplication;

Ray Ortlund)

Gospel Grace Versus Dead Religion–part 3

Ân Điển của Phúc Âm và Tôn Giáo Chết:

Giúp các Hội Thánh tại Việt Nam Thực Hành Ân Điền Mà Không Từ Bỏ Sự Thánh Khiết

Excerpted from “A Church for Carl”

‘Carl closed the door, the echo went throughout the office. His head hung down while he shook it slightly from side to side. He sighed. This was probably his last meeting with pastor Bob. He couldn’t take it anymore.

‘Carl walked outside the church building, texting his friend Victor, also a member of the Singles group. “Pastor Bob still won’t let me sing.”

‘On more than one occasion Carl hoped to use his extraordinary talents in the church’s Sunday morning choir. But pastor Bob wouldn’t allow Carl to sing unless he came to more than just Sunday AM service. He’d need to be there on Sunday evening as a part of the Singles ministry.

‘Carl carried a heavy load in university and worked a few hours every week; on top of that he felt the attitude of many of the single adults within the church were less than gracious. He recalled a recent conversation with Bruce, a regular attender of the Singles group. “Carl, I never see you around on Sunday night. How come?” Bruce asked. Carl explained his busy schedule but Bruce’s eyes conveyed that he couldn’t accept such a flimsy excuse.’


Read here (in English or Việt)

(GSiV: Ân điển, chứ không phải những quy tắc / Grace not rules)

Ân Điển của Phúc Âm và Tôn Giáo Chết–phần 2

Gospel Grace Versus Dead Religion:

Helping Vietnamese Churches Practice Grace without Abandoning Holiness

‘Có rất nhiều người tự gọi mình là “Cơ Đốc Nhân” nhưng chỉ quan tâm đến biểu hiện bên ngoài (hành vi) mà không quan tâm đúng mức đến tấm lòng (thái độ, cách suy nghĩ). Ân điển của Phúc Âm giúp chúng ta nhìn vào Đấng Christ và nhận thấy chúng ta cần Ngài mỗi ngày trong đời sống Cơ Đốc của mình. Chúng ta cần Chúa cứu chuộc mình, nhưng cũng cần Ngài từng giây phút đến khi chúng ta thấy Ngài trên thiên đàng. Tôn giáo chết chỉ quan tâm đến cách chúng ta thể hiện và người khác sẽ nghĩ gì về mình, hơn là những gì Chúa nghĩ.’


Read here (in English or Việt)

(GSiV: Ân điển, chứ không phải những quy tắc / Grace not rules)

Real Freedom in Christ

What does it mean to really know Christ and be set free to enjoy the Lord? Is it about following rules or following the Ruler? Is it about laws or about our Lord?

To find out, let’s look at a partial re-post from the past here at GSiV:

David Platt đã nói / David Platt has said:

‘Theo chủ nghĩa duy luật là sống với ý niệm chúng ta có thể tìm kiếm được ân điển, sự tha thứ, và sự vui lòng của Đức Chúa Trời bằng những việc làm của cá nhân mình….

  • ‘Legalism is living as if you can earn the grace and forgiveness and pleasure of God with your personal performance….

‘Tôi xin đưa ra cho quý vị hai hình ảnh để minh họa cách suy nghĩ hai hình ảnh để minh họa cách suy nghĩ này đã thâm nhập vào đời sống chúng ta như thế nào. Tôi xin đưa ra hai hình ảnh ở đây. Hãy cùng tưởng tượng với tôi.

  • ‘Let me give you an example of how this thinking creeps in. Let me give you two scenarios. Imagine this with me. Two scenarios.

‘Hình ảnh thứ nhất: Buổi sáng đồng hồ báo thức vang lên và quý vị thức dậy ngay lập tức vì biết mình cần có thì giờ tĩnh nguyện. Vì vậy quý vị ra khỏi giường và dành một ít thời gian để cầu nguyện, một ít thời gian để đọc kinh thánh. Một ngày mới bắt đầu thật suôn sẻ. Từ đó quý vị đi làm. Dường như ở bất cứ nơi nào quý vị đến mọi thứ đều đã được lên kế hoạch. Sự hiện diện của Đức Chúa Trời thật rõ ràng trên đời sống quý vị. Mọi thứ thật suôn sẻ. Quý vị đang đồng đi với Ngài, sống trong mối tương giao với Ngài, và rồi đến cuối ngày, trên đường về, quý vị có cơ hội chia sẽ về Chúa cho một người kia. Đó là hình ảnh thứ nhất.

  • ‘Scenario One. Your alarm clock goes off in the morning and you wake up immediately because you know you have got quiet time ahead of you. And so you get out of bed and you go and you spend some time in prayer and you spend some time in the Word and things are going good from the very beginning of your day. You are off to work from there. It seems like everywhere you go you have got things planned out. The presence of God is so real in your life. Things are going well. You are walking with Him, living in communion with Him, and you get to the end of your day and on your way home, you have the opportunity to share the gospel with somebody else. That is Scenario Number 1.

-‘Sống Trong Đấng Christ,’ trg. 9-11 (2007). By David Platt. © David Platt & Radical. Website: Radical.net / ‘Abide: The Disciple’s Identity: Part 1: You in Christ,’ Matthew 11:28-30, pages 4-5 (2007). By David Platt. © David Platt & Radical. Website: Radical.net.

Read more here: See “What is legalism–part 3?”

Nhưng nhờ chính Chúa, chứ không bởi làm việc lành

By the Lord, not by the good things we do

“Điều quan trọng là chúng ta cần hiểu rằng chẳng phải đeo đuổi sự thánh khiết giúp chúng ta đạt đủ điều kiện để được thấy Chúa. Nhưng nhờ chính Chúa, chứ không bởi làm việc lành, mà chúng ta đủ tiêu chuẩn để thấy Ngài. Chúng ta sẽ chẳng thể nào kiếm cho đủ sự công bình đến nỗi khiến Đức Chúa Trời cảm động mà cho chúng ta vào thiên đàng. Thay vào đó, chúng ta có thể đứng trước mặt Đức Chúa Trời khi chúng ta ở trong sự công bình của duy một người đã kiếm được, là Chúa Giê-xu Christ.”

-Donald S. Whitney, Rèn Luyện Tâm Linh Trong Nếp Sống Cơ Đốc, Văn Phẩm Hạt Giống, (Viet version 2018). tr. 10.

(GSiV: Ân điển, chứ không phải những quy tắc / Grace not rules)

Missionaries and Seminary?

“While seminary inevitably postponed our departure for the field, it enriched our arrival. In addition to doctrine, a seminary education has the ability to teach patience and endurance, lessons critical for life overseas. Because, for most missionaries, the challenge isn’t getting to the field. It’s staying there.”

“During seminary, my wife and I lived in the same apartment for five years. We often longed for a yard and open spaces for our young kids to roam. But those years of getting by, of learning to surrender dreams and sacrifice desires for a greater goal, were a useful precursor for overseas adaptation. Apartment life is now second nature to us.”

“…developing those attitudes of heart will always be more important than an ability to swallow sheep brain soup or an intestine sandwich.”

“No education should be expected to exhaustively answer all real and potential challenges. Instead, a good seminary does one better. It supplies students with a solid hermeneutical foundation and a biblical-theological framework.”

“Unless you’re skillful in the Word, you’ll be useless discipling others or dialoguing with colleagues.”

Elliot Clark

Read the whole thing

(GSiV: Grace)

Việc lành của chúng ta không bao giờ đền đáp được ơn tha tội của Chúa

We cannot by our best works merit pardon of sin or eternal life at the hand of God

Chapter 16:5

“Việc lành của chúng ta không bao giờ đền đáp được ơn tha tội của Đức Chúa Trời, hay sự sống đời đời của Ngài, vì những gì chúng ta làm được vĩnh viễn không sao cân đối được với sự vinh hiển mà chúng ta sẽ có trong tương lai, và ấy cũng là vì khoảng cách giữa Đức Chúa Trời với chúng ta là là vô hạn; sự thật là chúng ta không thể nhờ việc lành mà làm nhẹ đi ơn tha tội của Đức Chúa Trời được bất cứ chút nào cho nên dầu chúng ta có làm được tất cả những gì chúng ta có thể làm thì chúng ta cũng chỉ hoàn thạnh phận sự hầu việc của chúng ta mà thôi: Việc lành chỉ là việc lành nếu ấy là nhờ sự vận hành của Đức Thánh Linh, thiếu sự vận hành của Đức Thánh Linh thì việc của chúng ta làm chỉ là sự ô uế, chỉ là yếu đuối, bất toàn và sẽ không tồn tại trước sự phán xét nghiêm minh của Đức Chúa Trời.”

  • “We cannot by our best works merit pardon of sin or eternal life at the hand of God, by reason of the great disproportion that is between them and the glory to come, and the infinite distance that is between us and God, whom by them we can neither profit nor satisfy for the debt of our former sins; but when we have done all we can, we have done but our duty, and are unprofitable servants; and because they are good they proceed from his Spirit, and as they are wrought by us they are defiled and mixed with so much weakness and imperfection, that they cannot endure the severity of God’s punishment.”

Philadelphia Baptist Confession of Faith, 1742 (bằng Tiếng Việt)

{See other Vietnamese and English articles at GSiV:

Earning vs effort: grace, justification, and sanctification,

Ân điển, chứ không phải những quy tắc}

Công đức so với nổ lực: ân điển, sự xưng nghĩa, và sự thánh hóa

Là Cơ Đốc Nhân, chúng ta biết mình có những trách nhiệm — yêu Chúa, yêu nhau, chăm sóc người góa bụa và trẻ mồ côi, tha thứ cho kẻ thù mình, chia sẻ phúc âm của Đấng Christ, môn đồ hóa, vv. Nhưng khi chúng ta đặt nổ lực vào đời sống Cơ Đốc để tăng trưởng (nên thánh), chúng ta vẫn nên hiểu rằng mình có được nổ lực chỉ vì ân điển của Chúa (xưng nghĩa). Nếu Đức Chúa Trời không cứu chúng ta thì chúng ta vẫn chết mất trong tội lỗi.

Phân biệt được “công đức” và “nổ lực” là một việc có ích. Là Cơ Đốc Nhân, chúng ta không nên bận rộn chỉ vì đó là nhiệm vụ của mình, cố gắng “đạt lấy” một cái gì đó từ Đức Chúa Trời. Ngược lại chúng ta làm tròn nhiệm vụ của mình một cách vui mừng bởi Thần Linh Ngài và đặt “nổ lực” để tăng trưởng vì chúng ta đã biết Ngài. Chúng ta đã hiểu điều này chưa? Bởi vì chúng ta là Cơ Đốc Nhân, chúng ta đã biết Ngài rồi. Như sứ đồ Phao-lô nói, “Nguyền xin chính Đức Chúa Trời bình an khiến anh em nên thánh trọn vẹn, và nguyền xin tâm thần, linh hồn, và thân thể của anh em đều được giữ vẹn, không chỗ trách được, khi Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta đến! Đấng đã gọi anh em là thành tín, chính Ngài sẽ làm việc đó” (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:23-24). Sự thành tín của Đức Chúa Trời trong đời sống chúng ta sẽ đảm bảo chúng ta có những việc lành. Dù sao nữa chúng ta sẽ đặt nổ lực thực hiện việc lành.

Chúng ta có thể làm việc lành vì Đức Chúa Trời đã hành động trong chúng ta — và đang hành động trong chúng ta. Phi-líp 2:12-13 nói rõ rằng, “Ấy vậy, hỡi những kẻ rất yêu dấu của tôi, như anh em đã vâng lời luôn luôn, chẳng những khi tôi có mặt mà thôi, lại bây giờ là lúc tôi vắng mặt, hãy cùng hơn nữa, mà lấy lòng sợ sệt run rẩy làm nên sự cứu chuộc mình. Vì ấy chính Đức Chúa Trời cảm động lòng anh em vừa muốn vừa làm theo ý tốt Ngài.” Chúng ta có thể làm việc lành Đức Chúa Trời sống trong chúng ta và đang hành động qua chúng ta.

Nói tóm lại:

  • Người không tin Chúa không thể đạt lấy sự cứu chuộc từ Đức Chúa Trời. Sự cứu rỗi là hoàn toàn bởi ân điển.
  • Cơ Đốc Nhân không thể đạt lấy mối liên hệ với Đức Chúa Trời. Mối liên hệ dài lâu này hoàn toàn bởi ân điển.
  • Cơ Đốc Nhân có thể và nên đặt nổ lực để tăng trưởng trong sự thánh khiết. Sự thánh khiết (nên thánh) hoàn toàn bởi ân điển nhưng chúng ta đặt nổ lực để lớn lên.

Có phải bạn sống phần lớn là vì nhiệm vụ tín ngưỡng, nghiêm ngặt và khắc khe, cố gắng tuyệt vọng đạt lấy một thứ gì đó từ Đức Chúa Trời? Hay là, bạn tuân phục (đặt nổ lực) vì sự thỏa lòng và vui mừng từ mối quan hệ với Đấng Christ?

Earning vs effort: grace, justification, and sanctification

Ân điển, chứ không phải những quy tắc / Grace not rules

Phúc âm dành cho người Cơ đốc

Có rất là nhiều người Cơ đốc, họ nghĩ rằng Phúc âm chỉ dành cho người bên ngoài thôi, không dành cho họ. Tuy nhiên ở trong kinh thánh cũng nói là khi chúng ta tin Chúa thì chúng ta được sạch mọi tội lỗi. Những người tin Chúa, họ cần phải cầu nguyện để nhờ Chúa ban cho Phúc âm để họ có thể vượt qua và đấu tranh với những cám dỗ thường ngày và xin Chúa luôn luôn bảo vệ họ. Trong Kinh Thánh Rô-ma 8:1 có chép rằng: “Chẳng có sự đoán phạt nào.” Người Cơ đốc cần phải có được Phúc âm của Chúa để có thể đấu tranh với sự cám dỗ.

Ân điển, chứ không phải những quy tắc / Grace not rules

‘Giáo Luật của Dordt (Dort)’ Là Gì?–part 7

Canons of Dordt (Dort)

The Canons of Dort (Rules or Guidelines of Dordt) come from an international council (synod / Hội Nghị) of Reformed people which took place in the city of Dordrecht (Dordtrecht), Netherlands in 1618-1619.

Giáo Điều Phần Thứ I

Sự Lựa Chọn Thiên Thượng và Sự Hư Mất

  • Điều 7: Sự lựa chọn là một mục đích không thay đổi của Đức Chúa Trời. Trước khi tạo dựng nên thế gian, bởi ân điển và ý chí của Ngài, Chúa đã lựa chọn trong đám thế nhân lầm lạc và hư hoại một số người để được cứu chuộc trong Đức Chúa Giê-xu Christ là Đấng mà Đức Chúa Trời đã chỉ định làm Đấng Trung Bảo, và đứng đầu những kẻ được chọn và làm nền tảng cho sự cứu rỗi.
  • Dù những người này không tốt đẹp hay xứng đáng gì hơn những người khác, tất cả cùng mang chung một nỗi khốn khổ. Đức Chúa Trời vẫn ban cho họ sự cứu rỗi trong Đức Chúa Giê-xu Christ, và cho họ được thông công với Ngài qua lời Chúa và Thánh linh của Ngài.
  • Ngài ban đức tin thật cho họ xưng công bình và thánh hóa họ, giữ gìn họ trong sự thông công với Ngài và cuối cùng cho họ được vinh hiển để bày tỏ ơn thương xót của Ngài, để ca ngợi sự giàu có của ân điển vinh quang của Ngài, như có chép rằng: “Trước khi sáng thế Ngài đã chọn chúng ta trong Đức Chúa Giê-xu Christ, đặng làm nên thánh không chỗ trách được trước mặt Đức Chúa Trời, bởi sự thương yêu của Ngài đã định trước cho chúng ta được trở nên con nuôi của Ngài, bởi Đức Chúa Giê-xu Christ, theo ý tốt của Ngài, để khen ngợi sự vinh hiển của ân điển Ngài đã ban cho chúng ta cách nhưng không trong con yêu dấu của Ngài” (Ê-phê-sô 1:4-6). “Còn những kẻ Ngài đã định sẵn thì Ngài đã gọi, những kẻ Ngài đã gọi, thì ngài cũng đã xưng là công bình và những kẻ Ngài đã xưng công bình thì Ngài cũng đã làm cho vinh hiển” (Rô-ma 8:30).
  • [Election] Election is God’s unchangeable purpose by which he did the following: Before the foundation of the world, by sheer grace, according to the free good pleasure of his will, God chose in Christ to salvation a definite number of particular people out of the entire human race, which had fallen by its own fault from its original innocence into sin and ruin. Those chosen were neither better nor more deserving than the others, but lay with them in the common misery. God did this in Christ, whom he also appointed from eternity to be the mediator, the head of all those chosen, and the foundation of their salvation.
  • And so God decreed to give to Christ those chosen for salvation, and to call and draw them effectively into Christ’s fellowship through the Word and Spirit. In other words, God decreed to grant them true faith in Christ, to justify them, to sanctify them, and finally, after powerfully preserving them in the fellowship of the Son, to glorify them.
  • God did all this in order to demonstrate his mercy, to the praise of the riches of God’s glorious grace. As Scripture says, “God chose us in Christ, before the foundation of the world, so that we should be holy and blameless before him with love; he predestined us whom he adopted as his children through Jesus Christ, in himself, according to the good pleasure of his will, to the praise of his glorious grace, by which he freely made us pleasing to himself in his beloved” (Eph. 1:4-6). And elsewhere, “Those whom he predestined, he also called; and those whom he called, he also justified; and those whom he justified, he also glorified” (Rom. 8:30).

Full document in Vietnamese here.

See GSiV Resources page

(Also see here

Đức Chúa Trời và Sự Cứu Rỗi: Tín Lý Về Ân Điển Quyền Năng

at GSiV)

Comparison: The Anti-gospel

“…Comparison isn’t just unhealthy for Christians; it’s downright antithetical to the faith we profess. The gospel is a message of radical acceptance—but it starts with recognizing we are not okay. We’re not beautiful, worthy, successful, perfect, or better than anyone else. We’re all sinners, every one of us. But in Christ, God has accepted us. He cleansed us, clothed us, saved us, changed us, loved us, adopted us—and he fulfills us.”

Jaquelle Crowe

Read it all here.

(GSiV: Miller: Success, Failure, and Grace,

 & Nên Thánh Động Lực Bởi Phúc Âm, & A Mindset All Reformed Folks Need)