QUYỀN NĂNG CAO CẢ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI Ở VIỆT NAM (Ê-phê 1:4-5)

Gospel Grace Versus Dead Religion–part 4

Ân Điển của Phúc Âm và Tôn Giáo Chết:

Giúp các Hội Thánh tại Việt Nam Thực Hành Ân Điền Mà Không Từ Bỏ Sự Thánh Khiết

Mingle kindness with holiness

‘But aren’t there rules to follow in the Bible? Yes, but the biblical answer for what we think of others and how we treat them is always concerned with both holiness and kindness. These two concepts are always rooted in God himself. He is kind and holy, thus his children are to possess these traits too. In other words, we want our view of grace to be wide enough to truly reflect God’s kindness and narrow enough to highlight his divine holiness. Grace doesn’t negate holiness. Matthew 18:15-20, and other passages, deal extensively with the type of discipline the church has for wayward unrepentant members. But the goal is always restoration of each other not condemnation. At the heart of it all is grace, God’s grace to us and our grace extended to others. In the Christian life, the Holy Spirit is making us more like Jesus, who loves perfectly and hates sin perfectly. As we grow in grace, we love the Lord and we love others. We love truth and holiness (putting off sin and becoming more like Christ). We can’t love others well on our own because people are hard to love. This is part of the reason we needed Christ to make us new on the inside.’

-CCRA

Read here (in English or Việt)

(GSiV: Ân điển, chứ không phải những quy tắc / Grace not rules)

Suffering in vocational ministry

‘We must suffer without self-pity, resentment, and murmuring, but with rejoicing. Then we advance the gospel.’

‘As a young pastor, I entered the ministry prepared for the rejoicing but not for the suffering. When the inevitable buffetings and sorrows came, especially in the form of rejection, I thought, I don’t deserve this. Maybe you’ve thought that, too. And while it is a valid thought, it is not profound.’

‘Ministry isn’t everything. Jesus is.’

-Ray Ortlund

Read the rest here

 (GSIV: Miller: Success, Failure, and Grace;

Church Growth, Planning, and Multiplication;

Ray Ortlund)

Cơ đốc nhân Việt Nam: Bạn không cần phải là một chuyên gia để có thể viết!–phần 3

Có lẽ nhiều tín đồ Việt Nam không thường xuyên viết lách vì họ không coi mình là những Tác Giả. Họ cảm thấy rằng họ cần phải có chuyên môn trước đã. Nhưng điều này không đúng. Nếu bạn cảm thấy mình phải là một nhà chuyên môn trước khi bắt đầu luyện tập, thì bạn sẽ không bao giờ bắt đầu. Điều đó có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ là một tác giả giỏi, chứ đừng nói đến một tác giả vĩ đại. Trải qua mọi thời đại, các nhà văn vĩ đại không tự sinh ra, mà họ được phát triển. Họ bắt đầu bằng cách viết những điều rất riêng tư, và những gì họ viết dường như không tốt lắm. Cuối cùng, bởi vì họ cứ tiếp tục viết, công việc của họ được cải thiện. Ở một nơi nào đó trên đường đi, bởi vì họ cứ kiên trì, họ đã viết nên một điều gì đó rất tuyệt vời. Sau đó, những người khác nghe về họ. Nhưng điều đó sẽ không bao giờ xảy ra nếu họ bắt buộc phải là một tác giả có chuyên môn trước. Họ chỉ đơn giản là thực hành việc viết lách. Một điều kiện tiên quyết để trở thành một tác giả vĩ đại không phải là có một tấm bằng. Nó là sự kỷ luật hàng ngày để đọc rất nhiều và viết rất nhiều. Nó bắt đầu với một tạp chí hoặc một blog. Nhưng bạn phải bắt đầu nếu bạn mong muốn điều đó xảy ra. Một ngày nào đó rất có thể  bạn sẽ phát hiện ra rằng bạn không phải là một tác giả vĩ đại mà chỉ là một người viết giỏi. Điều đó vẫn tốt hơn là chẳng bao giờ trở thành bất cứ loại tác giả nào.

Đọc thêm

(GSiV: Ân Điển, Case studies for Vietnamese church, Miller: Success, Failure, and Grace)

Cơ đốc nhân Việt Nam: Hãy viết nhiều hơn, dịch ít hơn!–phần 2

Thật tốt khi thấy một cuốn sách hay (thần học đúng) bằng tiếng Anh. Đôi khi dường như trong thế giới Cơ đốc, rất ít người suy nghĩ về việc hãy viết điều gì đó cho chính họ. Cơ đốc nhân Việt Nam tìm đến phương Tây để viết sách, sau đó họ bắt đầu dịch hoặc đọc chúng. Cả nước Mỹ và thế giới nói tiếng Anh đều không phải là chìa khóa của sự trưởng thành tâm linh. Đấng Christ mới là niềm hy vọng của bạn. Cơ đốc nhân Việt Nam có một tiếng nói và nét riêng độc đáo. Sự phụ thuộc vào các tác phẩm tiếng Anh có lẽ là một trở ngại cho tính độc đáo của Cơ đốc nhân Việt Nam.

Đọc thêm

(GSiV: Ân Điển, Case studies for Vietnamese church, Miller: Success, Failure, and Grace)

Prayer mirrors the gospel: Miller

‘Prayer mirrors the gospel. In the gospel, the Father takes as we are because of Jesus and gives us his gift of salvation. In prayer, the Father receives us as we are because of Jesus and gives us his gift of help. We look at the inadequacy of our praying and give up, thinking something is wrong with us. God looks at the adequacy of his Son and the delights in our sloppy, meandering prayers.’
-Paul Miller, A Praying Life loc 797-801.

(GSiV: Prayer; Ân điển, chứ không phải những quy tắc / Grace not rules;

Miller: Success, Failure, and Grace)

Cơ đốc nhân Việt Nam: Hãy bắt đầu viết!–phần 1

Cách duy nhất để trở thành một tác giả có đủ trình độ, là phải viết. Hãy bắt đầu viết ngay hôm nay, viết bằng tiếng Việt là tiếng mẹ đẻ của bạn. Ngoài ra, bạn phải bắt đầu đọc càng nhiều càng tốt. Bạn không cần phải bắt đầu với những cuốn sách được dịch từ tiếng Anh. Việt Nam cần những tác giả Cơ đốc có đủ trình độ. Điều đó có nghĩa là bạn cần phải đọc rất nhiều bằng ngôn ngữ của tấm lòng bạn. Và nhờ đó, bạn sẽ phải thực hiện nhiệm vụ thường xuyên là viết ra những suy nghĩ của mình. Đọc Kinh thánh và viết nhật ký về điều bạn học được. Dành nhiều thời gian hơn để cẩn thận viết văn bản và email, và sau đó chỉnh sửa chúng trước khi bạn gửi đi.

(GSiV: Ân Điển, Case studies for Vietnamese church, Miller: Success, Failure, and Grace)

A wrong view of maturity: Miller

‘We tell ourselves, “Strong Christians pray a lot. If I were a stronger Christian, I’d pray more.” Strong Christians do pray more, but they pray more because they realize how weak they are. They don’t try to hide it from themselves. Weakness is the channel that allows them to access grace.’
-Paul Miller, A Praying Life, loc 797-801

(GSiV: Prayer; Ân điển, chứ không phải những quy tắc / Grace not rules;

Miller: Success, Failure, and Grace)

“Thế Nào Là Một Hội Thánh Khỏe Mạnh?” 9Marks–Part 4

“What is a Healthy Church?”

Chương 4: Hướng Dẫn Sử Dụng Sau Cùng: Làm Thế Nào Để Bày Tỏ Bản Tánh Của Đức Chúa Trời

‘Thú thật là tôi không giỏi lắm về những thứ thực dụng trong nhà—đóng kệ sách, gắn dàn âm thanh, hiểu hết các nút bấm trên điện thoại của mình. Tôi thậm chí không nhận thấy những hướng dẫn sử dụng là hữu ích. Thường tôi phải trông chờ vào lòng thương và tài khéo léo của các thành viên trong gia đình và bạn bè.

‘Tôi biết ơn vì việc thiếu kỹ năng trong một số lĩnh vực thực dụng này không phải là trở ngại cho việc làm theo hướng dẫn sử dụng sau cùng—những điều Kinh Thánh nói về cách Hội thánh có thể tỏ bày bản tánh vinh hiển của Đức Chúa Trời. Nguyên tắc căn bản ở đây rất đơn giản: chúng ta phải lắng nghe Lời của Đức Chúa Trời, và phải làm theo. Chỉ có hai bước—nghe và làm theo. Bởi việc nghe và làm theo Lời Chúa, chúng ta phản ánh và tỏ bày bản tánh và sự vinh hiển của Đức Chúa Trời, giống như các đại sứ của một vị vua.’

-Mark Dever

Hãy đọc thêm

(GSiV: Ân điển, chứ không phải những quy tắc / Grace not rules; Unity)

Redefinition of Success

‘… is there any higher priority in every generation than to stop and pray and consider what it means to do the Lord’s work in the Spirit to the exclusion of the flesh? Many important matters press upon us all. But what is more important than that? In the cultural upheaval and intensity of our times, our nation does not need more “successful” churches and ministries making an impact by deploying whatever trendy methods will generate buzz and lure people in and reinforce our already self-exalting lifestyles. When Paul warned the elders in Ephesus about leaders who cultivate a personal following–“to draw away the disciples after them”–Paul called those self-serving leaders “fierce wolves . . . speaking twisted things” (Acts 20:29–30). Any ministry with the wrong kind of attractive power, however much that ministry might be admired, with thousands of people flocking in–that kind of ministry is a total disaster brilliantly disguised as a massive success. If we have to choose–and inevitably every one of us does have to choose–it is better to fail in the weakness of the Spirit than succeed in the power of the flesh. Why? Because even a failure in the Spirit will still play some key role in the real battle being fought in the heavenlies in this generation. But a ministry making it big by the strategies of the flesh makes itself irrelevant to the real cause of Christ in the world today. It is concealing his true glory just as effectively as any adult bookstore, and maybe more so. How could it be otherwise? “The mind that is set on the flesh is hostile to God, for it does not submit to God’s law; indeed, it cannot” (Rom. 8:7).’

-Ray Ortlund

Read the rest here

 (GSIV: Miller: Success, Failure, and Grace;

Church Growth, Planning, and Multiplication;

Ray Ortlund)

Những Điều Chúng Ta Cần Cầu Nguyện–part 4

(Ê-phê-sô 1:15-23)

Thứ nhì: Phao-lô cũng cầu nguyện họ sẽ biết được quyền năng của Chúa để thực hiện mục đích này đối với họ. Nhiều khi chúng ta cảm thấy kiệt sức, bất lực trước những khó khăn trong cuộc sống và không biết Chúa đủ sức để giữ gìn đức tin đến ngày cuối cùng hay không. Phao-lô khẳng định rằng quyền năng của Chúa mà đang giữ gìn chúng ta là cùng quyền năng mà đã khiến Chúa Giê-xu sống lại từ cõi chét – không phải chỉ không đủ mà còn quá dư để bảo hộ chúng ta khỏi tất cả các thẩm quyền, thế lực, chủ quyền, và mọi danh hiệu, là những kẻ có quyền lực mà lại phải tùng phục dưới chân của Đức Chúa Giê-xu vì Đức Chúa Trời đã đặt Ngài trên muôn loài vạn vật.

Thế thì một người đã được Chúa ban linh để cảm nhận niềm hy vọng này với quyền năng của Chúa thì làm sao đức tin có thể thất bại trên đời này được? Người đó sẽ sống tự tin, không sợ hãi gì hết, thậm chí không sợ ngày qua đời của họ, là ngày họ kết thúc đoạn cuộc đua này để được sống lại rồi và thừa hưởng vũ trụ mới mà Đức Chúa Trời đã hứa cho chúng ta.

Cầu xin ân điển và tình yêu thương của Chúa Giê-xu ở cùng với anh chị em. Amen.

-Guest “CG”

(GSiV: Prayer; Ân Điển của Phúc Âm)

Key ways to love one another

DeYoung lists 11 key ways for Christians to love one another. Here are a few:

  • ‘Pray and follow up.I always find it amazing (and encouraging) that so many people will pray for me in a time of crisis or pain. I find it doubly amazing when those people circle back a week later, or a month later, or a year later, and tell me they are still praying and ask how I am doing.
  • ‘Keep in mind, suffering is a battleground.We don’t just experience life. We all interpret what we experience. When suffering comes—and it comes to all of us—we will be tempted to interpret our pain incorrectly (e.g., God is out to get me, I’m unlucky, nothing really matters). We need each other to suffer well.
  • ‘Exercise patience and humility.Real love means getting into real problems. Most people, however, prefer to talk about their circumstantial problems, not their real problems. So if we are going to love one another, we must deal humbly with other people’s anger and other people’s failures.
  • ‘Have the courage to confront.Love may cover a multitude of sins, but it does not overlook every sin for all time. Sin is one of the main things we all have in common. Let’s not be afraid to talk about it.’

-Kevin DeYoung

Read the whole post here

(GSiV: A Mindset All Reformed Folks Need; Unity)

Những Điều Chúng Ta Cần Cầu Nguyện–part 3

(Ê-phê-sô 1:15-23)

Nhiều người gần như không bao giờ đi nhóm mà lại tưởng họ thuộc về Chúa thì làm sao có thể được? Việc đi nhóm hay không chẳng phải là vấn đề chính vì Kinh Thánh không có chỗ nào bắt chúng ta phải “đi nhóm.” Tuy nhiên, nếu không bao giờ gặp anh em trong Chúa thì làm sao thể hiện tình yêu thương với họ được?

Nếu chúng ta là một trong số người vậy thì chúng ta nên bỏ tưởng tượng rằng chúng ta đã được cứu rồi, nài xin Chúa cứu chúng ta thật sự, ban cho chúng ta đức tin sống kèm theo tình yêu thương từ nơi Chúa dành cho hội thánh Ngài.

  • “17 Tôi nài xin Đức Chúa Trời của Chúa chúng ta là Đức Chúa Jêsus Christ, là Cha vinh quang, ban cho anh em linh của sự khôn ngoan và sự mặc khải, để anh em nhận biết Ngài.”

Ngoài việc cảm tạ Chúa đã cứu dân Ê-phê-sô ra, Phao-lô còn nài xin cho họ hai điều nữa. Đây cũng là một số điều thật bất ngờ cho chúng ta. Đầu tiên là điều này: chủ yếu ông xin Chúa ban cho họ sự hiểu biết. Vì sự hiểu biết này không thể nào từ con người mà phát hiện hoặc suy ngẫm ra nên ông xin Chúa ban cho họ “linh của sự khôn ngoan và sự mặc khải” để họ mới biết Ngài. Nếu họ đã tiếp nhận Chúa rồi thì sao lại ông mới cầu nguyện rằng họ sẽ nhận biết Ngài vậy? Vì quá trình trưởng thành của chúng ta chủ yếu là một cuộc hành trình tìm hiểu về Chúa và vì Đức Chúa Trời là linh nên chúng ta chỉ có thể hiểu được Ngài một cách thuộc linh. Các thư viện trên thế giới đầy bao nhiêu quyển sách viết về đạo Tin Lành và đức tin Cơ đốc bởi những người không tin, chẳng hiểu Đức Chúa Trời vì họ chưa được ban linh khôn ngoan bởi Ngài.

  • “18 Tôi cũng xin Ngài soi sáng con mắt của lòng anh em, để anh em biết niềm hi vọng mà Chúa đã gọi anh em đến là gì, sự phong phú của cơ nghiệp vinh quang Ngài trong các thánh đồ là thể nào, 19 và đâu là quyền năng vĩ đại không dò lường được của Ngài đối với chúng ta là những người tin, theo sự tác động của quyền năng siêu việt của Ngài. 20 Đó là quyền năng Ngài đã thực hiện trong Đấng Christ khi khiến Đấng Christ từ cõi chết sống lại, và đặt ngồi bên phải Ngài trong các nơi trên trời, 21 vượt trên tất cả mọi quyền thống trị, mọi thẩm quyền, mọi thế lực, mọi chủ quyền, và mọi danh hiệu, không chỉ trong đời nầy mà cả đời sắp đến nữa. 22 Ngài đã đặt vạn vật dưới chân Đấng Christ và lập Đấng Christ làm đầu mọi sự vì Hội Thánh. 23 Hội Thánh là thân thể Ngài, là sự đầy dẫy của Đấng làm viên mãn mọi sự trong mọi loài.”

Cụ thể điều Phao-lô mong Chúa sẽ cho dân Ê-phê-sô hiểu được rằng:

Thứ nhất: niềm hy vọng mà Chúa đã gọi họ đến. Bản chất của đạo Tin lành là chúng ta được gọi để tận hưởng vương quốc của Đức Chúa Trời, là trời mới và đất mới sau khi Ngài tái sáng tạo vũ trụ. Một người được Đức Chúa Trời ban con mắt nhìn thấy tương lai này sẽ sống trên đời này hoàn toàn khác với thiên hạ. Tức là họ không cần giành giữ những thứ mà dân ngoại xem là quý báu mà lại không có hy vọng. Dù chúng ta bệnh, nghèo, bị bắt bớ, đau khổ, v.v. thì chúng ta vẫn không than thở bởi vì chúng ta còn một hy vọng để dành cho ngày Chúa Giê-xu tái lâm, là chúng ta sẽ kế thừa vương quốc và cùng tham gia vào vinh hiển của Đức Chúa Trời.

-Guest “CG”

(GSiV: Prayer; Ân Điển của Phúc Âm)