QUYỀN NĂNG CAO CẢ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI Ở VIỆT NAM (Ê-phê 1:4-5)

Becoming more humble

A recent article by Jane Tooher had some tips on growing in humility:

  • Thank God often and always
  • Confess your sins regularly
  • Be ready to accept humiliations
  • Don’t worry about status
  • Have a sense of humour
  • Listen to others
  • Ask questions
  • Consider others before yourself

One of many helpful thoughts:

“People who are humble inspire trust and confidence from those around them, and therefore humility is key for leadership.”

read the whole article

(GSiV: Unity)

Reformed theology and coldness of heart

Regarding coldness of heart and harshness with others:

‘The problem is not Reformed theology per se. Inherent within that theology is a humbling and melting and softening and beautifying power. But Reformed theology is also intellectually satisfying, even captivating. Let’s be alert to a corrupting power within ourselves at that very point. If we stop with the intellectual, if we allow our theology to remain cerebral and conceptual only, then this coldness, hardness, harshness and ruthlessness will enter in.’

-Ray Ortlund, Jr.

Read the whole post here

(GSiV: A Mindset All Reformed Folks Need; Unity)

Learning how to learn

Certainly not every Christian or Christian leader needs to study in seminary or Bible school. But for those who have the chance, it can be a great opportunity. One of the take-aways from seminary, and this article quoted from below, is that we need help learning.

  • “Seminaries are not just about conveying information. They’re not even mainly about that. I’m fully aware that students will retain very little of the details we cover in class and readings. But that is not the point. The goal is actually to model how to learn for the long haul: how to read carefully and judiciously; how to assess arguments charitably and wisely; how to learn from others with whom you disagree; how to track down resources and judge their worth; and so on. It’s a set of tools, not the data itself, that makes the seminary experience so invaluable. I fear that this somehow gets lost in the general trend of maligning seminaries for their focus on head knowledge.”

-Greg Lanier

Read the whole thing

(GSiV: Grace)

The Blessing of Humility

‘There is a reason why a book like Jerry Bridges’ The Blessing of Humility matters so much.  The depth of personal spirituality represented here is not in our DNA.  We must rediscover it afresh in every generation, and it is not easy to learn and not easy to retain.  As a result, we are always one generation away from losing the personal tenderness of heart that Jerry Bridges and his generation, at their best, represented… Right now we who identify with TGC [The Gospel Coalition] are experiencing a theological resurgence. God is helping us all to recover the wonderful doctrines of justification by faith alone, substitution, imputation, union with Christ, and other truths clustered around the grace of God in the gospel. This resurgence is, for me, greatly encouraging. But doctrinal recovery alone is not enough. We need personal revival too. We need our hearts subdued to Christ and reinvigorated by Christ and alive to Christ. We need the best spirituality as well as the best theology, for the blessing to continue.’

-Ray Ortlund, Jr.

Read the whole post here

(GSiV: A Mindset All Reformed Folks Need; Unity)

Việc lành của chúng ta không bao giờ đền đáp được ơn tha tội của Chúa

We cannot by our best works merit pardon of sin or eternal life at the hand of God

Chapter 16:5

“Việc lành của chúng ta không bao giờ đền đáp được ơn tha tội của Đức Chúa Trời, hay sự sống đời đời của Ngài, vì những gì chúng ta làm được vĩnh viễn không sao cân đối được với sự vinh hiển mà chúng ta sẽ có trong tương lai, và ấy cũng là vì khoảng cách giữa Đức Chúa Trời với chúng ta là là vô hạn; sự thật là chúng ta không thể nhờ việc lành mà làm nhẹ đi ơn tha tội của Đức Chúa Trời được bất cứ chút nào cho nên dầu chúng ta có làm được tất cả những gì chúng ta có thể làm thì chúng ta cũng chỉ hoàn thạnh phận sự hầu việc của chúng ta mà thôi: Việc lành chỉ là việc lành nếu ấy là nhờ sự vận hành của Đức Thánh Linh, thiếu sự vận hành của Đức Thánh Linh thì việc của chúng ta làm chỉ là sự ô uế, chỉ là yếu đuối, bất toàn và sẽ không tồn tại trước sự phán xét nghiêm minh của Đức Chúa Trời.”

  • “We cannot by our best works merit pardon of sin or eternal life at the hand of God, by reason of the great disproportion that is between them and the glory to come, and the infinite distance that is between us and God, whom by them we can neither profit nor satisfy for the debt of our former sins; but when we have done all we can, we have done but our duty, and are unprofitable servants; and because they are good they proceed from his Spirit, and as they are wrought by us they are defiled and mixed with so much weakness and imperfection, that they cannot endure the severity of God’s punishment.”

Philadelphia Baptist Confession of Faith, 1742 (bằng Tiếng Việt)

{See other Vietnamese and English articles at GSiV:

Earning vs effort: grace, justification, and sanctification,

Ân điển, chứ không phải những quy tắc}

Is “Being Slain in the Spirit” biblical?

Hiện Tượng “Chết Ngất Trong Thánh Linh” Có Được Kinh Thánh Hậu Thuẫn Hay Không?

‘Sự nhận xét của tôi là trào lưu “Nguồn Phước Toronto” … – nơi phát tích, phát nguyên của các hiện tượng “Tiếng Cười Thánh” và “Chết Ngất Trong Thánh Linh” – phản ánh một cách tinh vi nhưng hết sức nghiêm trọng về một sự tách rời khỏi “đạo lành”, tức giáo lý Kinh Thánh chân chính. Như chúng ta sẽ nhận xét thấy trong phần sau đây, Lời Kinh Thánh đã bị làm ngơ, bóp méo, và thay thế bằng các giáo lý xa lạ, những sự giảng dạy không bình thường dựa theo một sự “khải thị” ngoại Kinh Thánh. Trào lưu này đã dẫn đến một sự tiếp nhận thiếu phê phán về một loại thần học hiện sinh vốn đã thỏa hiệp với các giá trị thế tục. Dưới chiêu bài “Sự Tác Động Của Đức Chúa Trời”, đã có một sự biến dạng khỏi đức tin truyền thống theo Kinh Thánh vốn đã từng được những người Tin Lành nhận thức và theo đuổi để rồi lạc hướng vào lĩnh vực tôn sùng (cultic) và tà dị (heretical).

‘Hiện tượng “Ngã Ngữa Về Phía Sau” … là một hiện tượng đã đạt được một sự phổ biến chưa từng thấy giữa vòng các Hội Thánh ngày nay. Tuy nhiên, đó là một hiện tượng không hề có lấy được một sự hậu thuẫn Kinh Thánh nào cả. Thật ra, nếu như nó không gây hại quá nặng nề cho Hội Thánh thì hiện tượng này cũng chỉ đáng cho chúng ta cười rồi quên đi mà thôi. Thế nhưng, vì có khá nhiều Cơ Đốc Nhân hiếu kỳ đối với các biểu hiện kỳ quặc này, và họ muốn biết liệu có cơ sở Kinh Thánh nào cho các sự thực hành này hay không, cho nên cần phải có một sự phân tích thỏa đáng để tìm thấy câu trả lời, và đồng thời cũng nêu lên một sự cảnh báo nữa.’ 

-ĐNT

Đọc thêm

(Sự xác quyết niềm tin bằng Tiếng Việt)

Công đức so với nổ lực: ân điển, sự xưng nghĩa, và sự thánh hóa

Là Cơ Đốc Nhân, chúng ta biết mình có những trách nhiệm — yêu Chúa, yêu nhau, chăm sóc người góa bụa và trẻ mồ côi, tha thứ cho kẻ thù mình, chia sẻ phúc âm của Đấng Christ, môn đồ hóa, vv. Nhưng khi chúng ta đặt nổ lực vào đời sống Cơ Đốc để tăng trưởng (nên thánh), chúng ta vẫn nên hiểu rằng mình có được nổ lực chỉ vì ân điển của Chúa (xưng nghĩa). Nếu Đức Chúa Trời không cứu chúng ta thì chúng ta vẫn chết mất trong tội lỗi.

Phân biệt được “công đức” và “nổ lực” là một việc có ích. Là Cơ Đốc Nhân, chúng ta không nên bận rộn chỉ vì đó là nhiệm vụ của mình, cố gắng “đạt lấy” một cái gì đó từ Đức Chúa Trời. Ngược lại chúng ta làm tròn nhiệm vụ của mình một cách vui mừng bởi Thần Linh Ngài và đặt “nổ lực” để tăng trưởng vì chúng ta đã biết Ngài. Chúng ta đã hiểu điều này chưa? Bởi vì chúng ta là Cơ Đốc Nhân, chúng ta đã biết Ngài rồi. Như sứ đồ Phao-lô nói, “Nguyền xin chính Đức Chúa Trời bình an khiến anh em nên thánh trọn vẹn, và nguyền xin tâm thần, linh hồn, và thân thể của anh em đều được giữ vẹn, không chỗ trách được, khi Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta đến! Đấng đã gọi anh em là thành tín, chính Ngài sẽ làm việc đó” (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:23-24). Sự thành tín của Đức Chúa Trời trong đời sống chúng ta sẽ đảm bảo chúng ta có những việc lành. Dù sao nữa chúng ta sẽ đặt nổ lực thực hiện việc lành.

Chúng ta có thể làm việc lành vì Đức Chúa Trời đã hành động trong chúng ta — và đang hành động trong chúng ta. Phi-líp 2:12-13 nói rõ rằng, “Ấy vậy, hỡi những kẻ rất yêu dấu của tôi, như anh em đã vâng lời luôn luôn, chẳng những khi tôi có mặt mà thôi, lại bây giờ là lúc tôi vắng mặt, hãy cùng hơn nữa, mà lấy lòng sợ sệt run rẩy làm nên sự cứu chuộc mình. Vì ấy chính Đức Chúa Trời cảm động lòng anh em vừa muốn vừa làm theo ý tốt Ngài.” Chúng ta có thể làm việc lành Đức Chúa Trời sống trong chúng ta và đang hành động qua chúng ta.

Nói tóm lại:

  • Người không tin Chúa không thể đạt lấy sự cứu chuộc từ Đức Chúa Trời. Sự cứu rỗi là hoàn toàn bởi ân điển.
  • Cơ Đốc Nhân không thể đạt lấy mối liên hệ với Đức Chúa Trời. Mối liên hệ dài lâu này hoàn toàn bởi ân điển.
  • Cơ Đốc Nhân có thể và nên đặt nổ lực để tăng trưởng trong sự thánh khiết. Sự thánh khiết (nên thánh) hoàn toàn bởi ân điển nhưng chúng ta đặt nổ lực để lớn lên.

Có phải bạn sống phần lớn là vì nhiệm vụ tín ngưỡng, nghiêm ngặt và khắc khe, cố gắng tuyệt vọng đạt lấy một thứ gì đó từ Đức Chúa Trời? Hay là, bạn tuân phục (đặt nổ lực) vì sự thỏa lòng và vui mừng từ mối quan hệ với Đấng Christ?

Earning vs effort: grace, justification, and sanctification

Ân điển, chứ không phải những quy tắc / Grace not rules

Phúc âm dành cho người Cơ đốc

Có rất là nhiều người Cơ đốc, họ nghĩ rằng Phúc âm chỉ dành cho người bên ngoài thôi, không dành cho họ. Tuy nhiên ở trong kinh thánh cũng nói là khi chúng ta tin Chúa thì chúng ta được sạch mọi tội lỗi. Những người tin Chúa, họ cần phải cầu nguyện để nhờ Chúa ban cho Phúc âm để họ có thể vượt qua và đấu tranh với những cám dỗ thường ngày và xin Chúa luôn luôn bảo vệ họ. Trong Kinh Thánh Rô-ma 8:1 có chép rằng: “Chẳng có sự đoán phạt nào.” Người Cơ đốc cần phải có được Phúc âm của Chúa để có thể đấu tranh với sự cám dỗ.

Ân điển, chứ không phải những quy tắc / Grace not rules

Motives for obedience

Our motives matter. Approaching the Christian life as merely a series of outward behaviors isn’t healthy or biblical. We can’t always know our motives, but it helps to stay in God’s Word and to soul search along the way to try to find out what drives us.

  • “Our motivation for commitment, discipline, and obedience is as important to God as our performance, perhaps even more so.”
  • “Such a works-oriented motivation is essentially self-serving, prompted more by what we think we gain or lose than by a grateful response to the grace he has already given us through Jesus Christ.”
  • “Obedience performed from a legalistic motive–from fear of consequences or to gain favor with God–is not pleasing to Him. Abraham Booth (1734-1806), an English pastor and author, wrote, ‘To constitute a work truly good, it must be done from a right principle, performed by a right rule, and intended for a right end.’ Booth defined a right principle as our love for God. He defined the right rule as God’s revealed will in Scripture. The right end–the right goal–is the glory of God.”

-Jerry Bridges, Holiness Day by Day, Week 20 / Friday

Ân điển, chứ không phải những quy tắc / Grace not rules

‘Giáo Luật của Dordt (Dort)’ Là Gì?–part 7

Canons of Dordt (Dort)

The Canons of Dort (Rules or Guidelines of Dordt) come from an international council (synod / Hội Nghị) of Reformed people which took place in the city of Dordrecht (Dordtrecht), Netherlands in 1618-1619.

Giáo Điều Phần Thứ I

Sự Lựa Chọn Thiên Thượng và Sự Hư Mất

  • Điều 7: Sự lựa chọn là một mục đích không thay đổi của Đức Chúa Trời. Trước khi tạo dựng nên thế gian, bởi ân điển và ý chí của Ngài, Chúa đã lựa chọn trong đám thế nhân lầm lạc và hư hoại một số người để được cứu chuộc trong Đức Chúa Giê-xu Christ là Đấng mà Đức Chúa Trời đã chỉ định làm Đấng Trung Bảo, và đứng đầu những kẻ được chọn và làm nền tảng cho sự cứu rỗi.
  • Dù những người này không tốt đẹp hay xứng đáng gì hơn những người khác, tất cả cùng mang chung một nỗi khốn khổ. Đức Chúa Trời vẫn ban cho họ sự cứu rỗi trong Đức Chúa Giê-xu Christ, và cho họ được thông công với Ngài qua lời Chúa và Thánh linh của Ngài.
  • Ngài ban đức tin thật cho họ xưng công bình và thánh hóa họ, giữ gìn họ trong sự thông công với Ngài và cuối cùng cho họ được vinh hiển để bày tỏ ơn thương xót của Ngài, để ca ngợi sự giàu có của ân điển vinh quang của Ngài, như có chép rằng: “Trước khi sáng thế Ngài đã chọn chúng ta trong Đức Chúa Giê-xu Christ, đặng làm nên thánh không chỗ trách được trước mặt Đức Chúa Trời, bởi sự thương yêu của Ngài đã định trước cho chúng ta được trở nên con nuôi của Ngài, bởi Đức Chúa Giê-xu Christ, theo ý tốt của Ngài, để khen ngợi sự vinh hiển của ân điển Ngài đã ban cho chúng ta cách nhưng không trong con yêu dấu của Ngài” (Ê-phê-sô 1:4-6). “Còn những kẻ Ngài đã định sẵn thì Ngài đã gọi, những kẻ Ngài đã gọi, thì ngài cũng đã xưng là công bình và những kẻ Ngài đã xưng công bình thì Ngài cũng đã làm cho vinh hiển” (Rô-ma 8:30).
  • [Election] Election is God’s unchangeable purpose by which he did the following: Before the foundation of the world, by sheer grace, according to the free good pleasure of his will, God chose in Christ to salvation a definite number of particular people out of the entire human race, which had fallen by its own fault from its original innocence into sin and ruin. Those chosen were neither better nor more deserving than the others, but lay with them in the common misery. God did this in Christ, whom he also appointed from eternity to be the mediator, the head of all those chosen, and the foundation of their salvation.
  • And so God decreed to give to Christ those chosen for salvation, and to call and draw them effectively into Christ’s fellowship through the Word and Spirit. In other words, God decreed to grant them true faith in Christ, to justify them, to sanctify them, and finally, after powerfully preserving them in the fellowship of the Son, to glorify them.
  • God did all this in order to demonstrate his mercy, to the praise of the riches of God’s glorious grace. As Scripture says, “God chose us in Christ, before the foundation of the world, so that we should be holy and blameless before him with love; he predestined us whom he adopted as his children through Jesus Christ, in himself, according to the good pleasure of his will, to the praise of his glorious grace, by which he freely made us pleasing to himself in his beloved” (Eph. 1:4-6). And elsewhere, “Those whom he predestined, he also called; and those whom he called, he also justified; and those whom he justified, he also glorified” (Rom. 8:30).

Full document in Vietnamese here.

See GSiV Resources page

(Also see here

Đức Chúa Trời và Sự Cứu Rỗi: Tín Lý Về Ân Điển Quyền Năng

at GSiV)