Chosen and Determined for Blamelessness

“Blessed be the God and Father of our Lord Jesus Christ, who has blessed us in Christ with every spiritual blessing in the heavenly places, even as he chose us in him before the foundation of the world, that we should be holy and blameless before him. In love.” (Ephesians 1:3-4)

Pastor Matt Chandler focuses on God’s sovereign work in salvation and in making Christians conform to the image of Christ. Unfortunately, many Christians have a problem accepting what the Bible teaches about God’s role in saving us and making us holy.

  • ‘I found that the longer someone has been in church, the more difficult believing this truth [of Ephesians 1:3-4] becomes. Some people have been in church for so long, been doing the “be a good Christian” thing for so long, that the very idea that they were chosen and determined for blamelessness before they’d started earning credit is very offensive. In our flesh, we tend to think that our holiness is a result of our spiritual elbow grease. Which intellectually may agree to the doctrine of sola gratia [by grace alone], but we tend to live and act like we’re saved by white Don Whitney calls “sola boot-strappa” [by pulling yourself up by your own boot straps]. That, however, is not the testimony of Scripture. (Matt Chandler, To Live is Christ to Die is Gain, p.109)
  • As Chandler points out about God’s work of choosing and electing, the apostle Paul continues: even as he chose us in him before the foundation of the world, that we should be holy and blameless before him. In love he predestined us for adoption to himself as sons through Jesus Christ, according to the purpose of his will, to the praise of his glorious grace, with which he has blessed us in the Beloved.” (Ephesians 1:4-6)

(GSiV: Election ; Earning vs effort: grace, justification, and sanctification)

Doctrine of the Church for Calvinists

9Marks’ latest journal is dedicated to those of a Calvinist bent, and particularly how those issues relate to the church.

  • ‘So suffuse is Western culture with self-sufficiency and pragmatism, we all naturally default toward Second-Great-Awakening rather than First-Great-Awakening practices. During the days of Charles Finney and Billy Sunday that meant trusting our ability to persuade people down the sawdust trail more than trusting the ordinary means of grace. Today it means we think we can “reverse engineer” our structures and ministry practices in order to yield more fruit. Or we aspire to reaching the “tipping point” of conversions in a city, where the powers of sociology will kick in and change that city, not dissimilar–I’d say–from Finney’s reliance on the powers of psychology to draw people off his infamous anxious bench.’

Some of the free articles online:

Read more here

(GSiV: A Mindset All Reformed Folks Need; Unity; Thế Nào Là Một Hội Thánh Khỏe Mạnh?; Missions and Evangelism)

Suffering in vocational ministry

‘We must suffer without self-pity, resentment, and murmuring, but with rejoicing. Then we advance the gospel.’

‘As a young pastor, I entered the ministry prepared for the rejoicing but not for the suffering. When the inevitable buffetings and sorrows came, especially in the form of rejection, I thought, I don’t deserve this. Maybe you’ve thought that, too. And while it is a valid thought, it is not profound.’

‘Ministry isn’t everything. Jesus is.’

-Ray Ortlund

Read the rest here

 (GSIV: Miller: Success, Failure, and Grace;

Church Growth, Planning, and Multiplication;

Ray Ortlund)

Redefinition of Success

‘… is there any higher priority in every generation than to stop and pray and consider what it means to do the Lord’s work in the Spirit to the exclusion of the flesh? Many important matters press upon us all. But what is more important than that? In the cultural upheaval and intensity of our times, our nation does not need more “successful” churches and ministries making an impact by deploying whatever trendy methods will generate buzz and lure people in and reinforce our already self-exalting lifestyles. When Paul warned the elders in Ephesus about leaders who cultivate a personal following–“to draw away the disciples after them”–Paul called those self-serving leaders “fierce wolves . . . speaking twisted things” (Acts 20:29–30). Any ministry with the wrong kind of attractive power, however much that ministry might be admired, with thousands of people flocking in–that kind of ministry is a total disaster brilliantly disguised as a massive success. If we have to choose–and inevitably every one of us does have to choose–it is better to fail in the weakness of the Spirit than succeed in the power of the flesh. Why? Because even a failure in the Spirit will still play some key role in the real battle being fought in the heavenlies in this generation. But a ministry making it big by the strategies of the flesh makes itself irrelevant to the real cause of Christ in the world today. It is concealing his true glory just as effectively as any adult bookstore, and maybe more so. How could it be otherwise? “The mind that is set on the flesh is hostile to God, for it does not submit to God’s law; indeed, it cannot” (Rom. 8:7).’

-Ray Ortlund

Read the rest here

 (GSIV: Miller: Success, Failure, and Grace;

Church Growth, Planning, and Multiplication;

Ray Ortlund)

Pragmatism in Practice

‘Let me define what I mean by “pragmatist.” It’s the approach that says a church can use any effective means to win people to Jesus, make disciples, grow the church, or build the kingdom. A church may adopt any structure, program, or strategy that “works” to reach people for Christ as long as the initiative isn’t obviously sinful…

‘Pragmatism has proverbs like, “The church’s methods change but its message stays the same” and “There’s no one right way to do church.” Like most proverbs, those sayings contain a kernel of truth. But for the pragmatist, these are the rallying cries for an entrepreneurial, results-oriented, whatever-it-takes way of “doing church.”

‘…the programmatic hodgepodge that formed in the church was indicative of a pragmatic theological vision.’

-Jeramie Rinne

The whole article

(GSiV: Dangerous Desire for Church Growth,

Miller: Success, Failure, and Grace,

Church Growth, Planning, and Multiplication)

Man’s chief end: Mục đích tối thượng của loài người là gì?

H. 1. Mục đích tối thượng của loài người là gì?

T. Mục đích tối thượng của loài người là làm vinh hiển Đức Chúa Trời, [a] và vui hưởng Ngài đời đời. [b]

  • [a]. Thi. 86:9; Ê-sai. 60:21; Rôm. 11:36; I Côr. 6:20; 10:31; Khải. 4:11
  • [b]. Thi. 16:5-11; 144:15; Ê-sai. 12:2; Luc 2:10; Phil. 4:4; Khải. 21:3-4; 1 Giăng 2:15-17

Giáo Lý Vắn Tắt Westminster / Sách Giáo Lý Có Câu Hỏi Vấn Đáp Westminster / Westminster Shorter Catechism

(GSiV: Các Xưng Nhận Đức Tin (Tiếng Việt) / Confessions of Faith in Vietnamese)

Công đức so với nổ lực: ân điển, sự xưng nghĩa, và sự thánh hóa

Là Cơ Đốc Nhân, chúng ta biết mình có những trách nhiệm — yêu Chúa, yêu nhau, chăm sóc người góa bụa và trẻ mồ côi, tha thứ cho kẻ thù mình, chia sẻ phúc âm của Đấng Christ, môn đồ hóa, vv. Nhưng khi chúng ta đặt nổ lực vào đời sống Cơ Đốc để tăng trưởng (nên thánh), chúng ta vẫn nên hiểu rằng mình có được nổ lực chỉ vì ân điển của Chúa (xưng nghĩa). Nếu Đức Chúa Trời không cứu chúng ta thì chúng ta vẫn chết mất trong tội lỗi.

Phân biệt được “công đức” và “nổ lực” là một việc có ích. Là Cơ Đốc Nhân, chúng ta không nên bận rộn chỉ vì đó là nhiệm vụ của mình, cố gắng “đạt lấy” một cái gì đó từ Đức Chúa Trời. Ngược lại chúng ta làm tròn nhiệm vụ của mình một cách vui mừng bởi Thần Linh Ngài và đặt “nổ lực” để tăng trưởng vì chúng ta đã biết Ngài. Chúng ta đã hiểu điều này chưa? Bởi vì chúng ta là Cơ Đốc Nhân, chúng ta đã biết Ngài rồi. Như sứ đồ Phao-lô nói, “Nguyền xin chính Đức Chúa Trời bình an khiến anh em nên thánh trọn vẹn, và nguyền xin tâm thần, linh hồn, và thân thể của anh em đều được giữ vẹn, không chỗ trách được, khi Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta đến! Đấng đã gọi anh em là thành tín, chính Ngài sẽ làm việc đó” (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:23-24). Sự thành tín của Đức Chúa Trời trong đời sống chúng ta sẽ đảm bảo chúng ta có những việc lành. Dù sao nữa chúng ta sẽ đặt nổ lực thực hiện việc lành.

Chúng ta có thể làm việc lành vì Đức Chúa Trời đã hành động trong chúng ta — và đang hành động trong chúng ta. Phi-líp 2:12-13 nói rõ rằng, “Ấy vậy, hỡi những kẻ rất yêu dấu của tôi, như anh em đã vâng lời luôn luôn, chẳng những khi tôi có mặt mà thôi, lại bây giờ là lúc tôi vắng mặt, hãy cùng hơn nữa, mà lấy lòng sợ sệt run rẩy làm nên sự cứu chuộc mình. Vì ấy chính Đức Chúa Trời cảm động lòng anh em vừa muốn vừa làm theo ý tốt Ngài.” Chúng ta có thể làm việc lành Đức Chúa Trời sống trong chúng ta và đang hành động qua chúng ta.

Nói tóm lại:

  • Người không tin Chúa không thể đạt lấy sự cứu chuộc từ Đức Chúa Trời. Sự cứu rỗi là hoàn toàn bởi ân điển.
  • Cơ Đốc Nhân không thể đạt lấy mối liên hệ với Đức Chúa Trời. Mối liên hệ dài lâu này hoàn toàn bởi ân điển.
  • Cơ Đốc Nhân có thể và nên đặt nổ lực để tăng trưởng trong sự thánh khiết. Sự thánh khiết (nên thánh) hoàn toàn bởi ân điển nhưng chúng ta đặt nổ lực để lớn lên.

Có phải bạn sống phần lớn là vì nhiệm vụ tín ngưỡng, nghiêm ngặt và khắc khe, cố gắng tuyệt vọng đạt lấy một thứ gì đó từ Đức Chúa Trời? Hay là, bạn tuân phục (đặt nổ lực) vì sự thỏa lòng và vui mừng từ mối quan hệ với Đấng Christ?

Earning vs effort: grace, justification, and sanctification

Ân điển, chứ không phải những quy tắc / Grace not rules

‘Giáo Luật của Dordt (Dort)’ Là Gì?–part 7

Canons of Dordt (Dort)

The Canons of Dort (Rules or Guidelines of Dordt) come from an international council (synod / Hội Nghị) of Reformed people which took place in the city of Dordrecht (Dordtrecht), Netherlands in 1618-1619.

Giáo Điều Phần Thứ I

Sự Lựa Chọn Thiên Thượng và Sự Hư Mất

  • Điều 7: Sự lựa chọn là một mục đích không thay đổi của Đức Chúa Trời. Trước khi tạo dựng nên thế gian, bởi ân điển và ý chí của Ngài, Chúa đã lựa chọn trong đám thế nhân lầm lạc và hư hoại một số người để được cứu chuộc trong Đức Chúa Giê-xu Christ là Đấng mà Đức Chúa Trời đã chỉ định làm Đấng Trung Bảo, và đứng đầu những kẻ được chọn và làm nền tảng cho sự cứu rỗi.
  • Dù những người này không tốt đẹp hay xứng đáng gì hơn những người khác, tất cả cùng mang chung một nỗi khốn khổ. Đức Chúa Trời vẫn ban cho họ sự cứu rỗi trong Đức Chúa Giê-xu Christ, và cho họ được thông công với Ngài qua lời Chúa và Thánh linh của Ngài.
  • Ngài ban đức tin thật cho họ xưng công bình và thánh hóa họ, giữ gìn họ trong sự thông công với Ngài và cuối cùng cho họ được vinh hiển để bày tỏ ơn thương xót của Ngài, để ca ngợi sự giàu có của ân điển vinh quang của Ngài, như có chép rằng: “Trước khi sáng thế Ngài đã chọn chúng ta trong Đức Chúa Giê-xu Christ, đặng làm nên thánh không chỗ trách được trước mặt Đức Chúa Trời, bởi sự thương yêu của Ngài đã định trước cho chúng ta được trở nên con nuôi của Ngài, bởi Đức Chúa Giê-xu Christ, theo ý tốt của Ngài, để khen ngợi sự vinh hiển của ân điển Ngài đã ban cho chúng ta cách nhưng không trong con yêu dấu của Ngài” (Ê-phê-sô 1:4-6). “Còn những kẻ Ngài đã định sẵn thì Ngài đã gọi, những kẻ Ngài đã gọi, thì ngài cũng đã xưng là công bình và những kẻ Ngài đã xưng công bình thì Ngài cũng đã làm cho vinh hiển” (Rô-ma 8:30).
  • [Election] Election is God’s unchangeable purpose by which he did the following: Before the foundation of the world, by sheer grace, according to the free good pleasure of his will, God chose in Christ to salvation a definite number of particular people out of the entire human race, which had fallen by its own fault from its original innocence into sin and ruin. Those chosen were neither better nor more deserving than the others, but lay with them in the common misery. God did this in Christ, whom he also appointed from eternity to be the mediator, the head of all those chosen, and the foundation of their salvation.
  • And so God decreed to give to Christ those chosen for salvation, and to call and draw them effectively into Christ’s fellowship through the Word and Spirit. In other words, God decreed to grant them true faith in Christ, to justify them, to sanctify them, and finally, after powerfully preserving them in the fellowship of the Son, to glorify them.
  • God did all this in order to demonstrate his mercy, to the praise of the riches of God’s glorious grace. As Scripture says, “God chose us in Christ, before the foundation of the world, so that we should be holy and blameless before him with love; he predestined us whom he adopted as his children through Jesus Christ, in himself, according to the good pleasure of his will, to the praise of his glorious grace, by which he freely made us pleasing to himself in his beloved” (Eph. 1:4-6). And elsewhere, “Those whom he predestined, he also called; and those whom he called, he also justified; and those whom he justified, he also glorified” (Rom. 8:30).

Full document in Vietnamese here.

See GSiV Resources page

(Also see here

Đức Chúa Trời và Sự Cứu Rỗi: Tín Lý Về Ân Điển Quyền Năng

at GSiV)

A Plea for Gospel Sanity in Missions

Mr. Sequeira has a beneficial article that seems to get to the heart of the matter with much of what goes on in the world of missions. He’s a Christian-background Indian who writes here of the abuses he’s seen in his own country, including some of the weaknesses with which Western Christians support missions work, especially the fast-moving kind that promises quick results.


“But sadly, most churches–even those that hold to a more robust God-centered theology of the gospel–have bought into this false idea that ‘rapid growth’ is the primary sign of God’s blessing. The faster you grow, the more faithful you are.”

His outline:

Part I: Obsessed with Numbers

Part II: Over-awed by the “Supernatural”

Part III: Over-Eager for Contextualization

Another great quote:

“The craze for numbers and the push for rapid growth results in ‘churches’ that have no gospel, no trained leadership, no theology, and no depth–making them easy prey for the heresies of prosperity theology, syncretism, and other false teachings.”

-Aubrey Sequeira

The whole article

(Dangerous Desire for Church Growth,

Miller: Success, Failure, and Grace,

Church Growth, Planning, and Multiplication,

Starting Churches: Making Disciples,

Analysis of T4T,

Phương pháp ‘Môn Đồ Hóa Dựa Trên Sự Vâng Phục’ là chủ nghĩa luật pháp phải không?)

Dangerous Desire for Church Growth

Whether we are pastors, missionaries, writers, or some other kind of Christian leader, we have much to learn from God’s Word and Adam Ramsey’s article on humility and wrong motives in vocational ministry.

He opens with a clear message on how motives can shift: “Every church planter begins with a desire for his church to grow. And yet, what can often be missed—even as we come hurtling out of the gates with all our plans, prayers, and strategies—is the deadly desire to build our own empire. This kind of desire for church growth, if left unchecked, will have catastrophic results. There is a type of desire for church growth that has the capacity to prove deadly to you, your family, and your church, because its driving motivations are worldly….”

Ramsey rightly points out that motives matter and gives us a few great soul-searching thoughts:

  • “As a church planter and pastor, I have to make war every day on ego and impatience, while breathing the toxic air of a wider church culture that readily applauds quick results over godly longevity.”
  • “But when producing results comes at the expense of building on a gospel foundation with gospel motivations, we may as well be trying to erect skyscrapers on frozen lakes.”
  • “Those he was called to serve were turned into a platform from which he could be seen. And the results were, predictably, catastrophic.”
  • “Though the two appear similar in many ways, the distinction between godly aspiration and worldly ambition is ultimately revealed in our willingness to be unseen. To receive none of the credit. To have every last bit of human applause fly over our heads to Christ.”

Then Ramsey gives us a question that should help all of us search our hearts: “If God were to answer every one of my prayers for revival and renewal in my city—and he chose to do it primarily through another church—would I rejoice simply because he has done a great work?”

Thus, he beautifully concludes: “While we are owed nothing, in Christ we have received everything. And because of that reality, we can give ourselves to planting, shepherding, and serving churches with everything we have (1 Cor 15:10).”

-Adam Ramsey, The Dangerous Desire for Church Growth

Read the whole article here

(GSiV: Miller: Success, Failure, and Grace)

Fight Comparing Yourself to Others

In a recent article, Jaquelle Crowe laid out some basic steps to help fight pride and embrace the gospel in the way we see ourselves and others.

 ‘1. Feast on gospel-truth. Get in God’s Word and marinate your mind in gospel-truth….

‘2. Look for your comparison, and confess it. Start intentionally looking for what triggers your comparison….

‘3. Surround yourself with humble teachers. Listen to the people who are not marked by insecurity, comparison, and envy….

‘4. Read books that challenge your self-focus. As I’ve struggled with my tendency to compare myself to others, two books (after the Word of God) have hugely helped me….

‘5. Train yourself to love better. Instead of using people as measuring sticks against yourself, take steps to treat them as image-bearing individuals….

‘6. Cultivate gratitude. We compare ourselves because we are discontent….

‘7. Remind yourself of your identity in Christ. In other words, preach the gospel of acceptance in Christ to yourself….’

Read it all here.

(GSiV: Miller: Success, Failure, and Grace,

 & Nên Thánh Động Lực Bởi Phúc Âm, & A Mindset All Reformed Folks Need)

Hồn của những người chưa được cứu thì bị cho đi Địa Ngục (Hell)

And the souls of the wicked [all those who haven’t been saved] are cast into Hell

Chapter 33:1

‘The bodies of men after death return to dust, and see corruption, but their souls, which neither die nor sleep, having an immortal subsistence, immediately return to God who gave them: the souls of the righteous being then made perfect in holiness, are received into paradise, where they are with Christ, and behold the face of God, in light and glory, waiting for the full redemption of their bodies; and the souls of the wicked are cast into hell, where they remain in torment and utter darkness reserved to the judgment of the great day; besides these two places, for souls separated from their bodies, the Scripture acknowledgeth none.’

‘Thân thể của con người sau khi chết lại trở về với bụi đất, [a] phải chịu sự tan rã, nhưng hồn của họ (vốn không chết mà cũng chẳng ngủ) vốn có bản chất bất tử nên lập tức [b] được trở về cùng Đức Chúa Trời là Đấng đã dựng nên hồn: Kể từ đó hồn của người công nghĩa được trở nên hoàn hảo trong sự thánh khiết, được vào ở trong Thiên Đàng là nơi họ được ở trong sự hiện diện của Đức Chúa Jêsus Christ và Đức Chúa Trời trong [c] sự vinh hiển của Ngài để đợi kỳ cứu chuộc cho thân thể của họ; và hồn của những người chưa được cứu [họ là kẻ ác] thì bị cho đi Địa Ngục là nơi họ phải chịu sự dày vò và ở trong sự tối tăm hoàn toàn để đợi đến ngày chịu [d] sự phán xét chung thẩm của Đức Chúa Trời; ngoài hai nơi này cho linh hồn sau khi xác đã chết Kinh Thánh không cho biết còn bất cứ nơi nào khác cả.’

  • [a]: Sáng. 3:19; Công. 13:36; [b]: Truyền. 12:7; [c]: Lu. 23:43; 2Cô. 5:1, 6, 8; Php. 1:23; Hê. 12:23; [d]: Giu. 6, 7; 1Phi. 3: 19; Lu. 16:23, 24.

Tuyên Xưng Philadelphia (1742) / Philadelphia Baptist Confession of Faith (1742)

{See other Vietnamese and English articles at GSiV:

Missions and Evangelism &

Sinners in Hands of an Angry God (Việt-Eng)}