Nguyên tội và Hoàn toàn bại hoại–part 4
Original Sin & Total Depravity series
(Sự quy tội / Imputation of sin)
Thường thì, người Tin Lành chính thống tin rằng con người mắc nguyên tội (còn gọi là tội di truyền). Nói đơn giản là từ thời A-đam, tội lỗi đã lưu truyền cho chúng ta; khi sinh ra, tất cả mọi người đã sa ngã vì A-đam. Nhiều Cơ Đốc nhân còn đi xa hơn thế, tôi nghĩ cũng đúng lắm, mà nói rằng chúng ta không chỉ là kẻ sa ngã khi ra đời mà còn bị định tội nữa (đã có tội).
Dưới đây, Tom Ascol giải thích Rô-ma 5 và một vài quan điểm lầm lạc về giáo lý nguyên tội. Đầu tiên, đây là quan điểm sai lạc về nguyên tội (ai cũng biết là quan điểm Truyền thống/Phòng ngừa/Dự phòng). Hãy lưu ý từ “duy”.
- ‘Chúng tôi khẳng định rằng, vì A-đam đã sa ngã, con người thừa hưởng bản chất và môi trường có khuynh hướng phạm tội, con người có khả năng đạo đức sẽ phạm tội. Duy tội lỗi của mỗi người không thôi đã chọc giận cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời thánh khiết, đánh mất mối liên hệ với Ngài, sự ích kỷ và sự hủy diệt càng tồi tệ hơn, đáng chết và bị phạt ở trong địa ngục đời đời’. (Điều 2).
Đây là một phần đáp ứng phù hợp của Ascol:
‘Trong khi không có người Tin lành nào phủ nhận tội nhân có tội trước mặt Đức Chúa Trời và xứng đáng gánh chịu cơn thịnh nộ của Ngài vì tội lỗi của mình, nhưng khi các tác giả của lời tuyên bố này thêm vào từ “duy”, thì họ đã vi phạm giới hạn của Tin lành chính thống.
‘Bản văn Kinh Thánh quan trọng cần phải suy xét cho vấn đề này là Rô-ma 5:12-19. Năm lần trong phân đoạn này (12, 15, 17, 18, 19) sự phán xét chung cho sự định tội và sự chết ở trên hết thảy loài người đều quy về tội của A-đam đầu tiên. Có một sự liên đới hiển nhiên giữa A-đam đầu tiên và dòng dõi của ông. Sự chết là hình phạt cho tội lỗi “đã lan tràn đến mọi người” (12) chính là phán quyết của công lý. Trừ khi hình phạt không được thi hành theo công lý, thì hết thảy loài người không thể không bị coi là tội nhân khi bản án được tuyên bố, tức là vào lúc A-đam phạm tội. Cụm từ cuối cùng trong câu 12, khi suy xét phân đoạn theo ngữ cảnh để hiểu rõ điểm này. Sự chết đã lan tràn đến mọi người “vì mọi người đều đã phạm tội” (ep ho pantes hamarton). Điều này dấy lên một câu hỏi: “Mọi người đã phạm tội như thế nào và khi nào? Bối cảnh cho biết câu trả lời.
‘Trong câu 18, sứ đồ Phao-lô rõ ràng liên hệ tội lỗi của A-đam với việc mọi người đã bị định tội. Câu 19 xác định sự không vâng lời của A-đam là nguyên nhân khiến nhiều người “đã” (katestarthesan) phạm tội. Tội lỗi của A-đam cấu thành tội lỗi và sự định tội cho cả loài người. Sự phán xét chung và sự chết dính liền với tội lỗi của người đầu tiên trong câu 15-19. Cả phân đoạn này cho thấy sứ đồ Phao-lô đang xử lý vấn đề tương tự trong câu 12 bằng cách tra xét câu 15-19, tức là bàn về nguyên tội và sự định tội. Trong câu 12, ông buộc tội mọi người phải chết vì đã phạm tội. Trong câu 15-19, ông nói rằng sự chết và sự định tội là do tội lỗi của A-đam’.
đọc thêm
(GSiV: If Calvinism is true…part 3; Nguyên tội và Hoàn toàn bại hoại–part 1; A Few Confessions of Faith in Vietnamese; Gospel Grace Versus Dead Religion–part 6; Phúc Âm cho Cơ Đốc nhân; Philadelphia Baptist Confession of Faith–part 19; “Thế Nào Là Một Hội Thánh Khỏe Mạnh?”; Năm Luận Điểm: Ông John Piper–part 12)
Original Sin & Total Depravity series–part 3
Nguyên tội và Hoàn toàn bại hoại
(Sự quy tội / Imputation of sin)
Typically, orthodox Protestants have believed in some form of original sin (also called inherited sin). At the most basic level, it means that when Adam sinned, sin infected the rest of us; when born, all people already have some sort of fallenness because of Adam. Many Christians have even gone further teaching, I think rightly, that we aren’t just born fallen but are born condemned (already guilty).
Below Tom Ascol deals with Romans 5 and some aberrant views about the doctrine of original sin. First, here’s the aberrant view of original sin (known as Provisionist/Provisionism/Traditional view). Note the word “alone.”
- ‘We affirm that, because of the fall of Adam, every person inherits a nature and environment inclined toward sin and that every person who is capable of moral action will sin. Each person’s sin alone brings the wrath of a holy God, broken fellowship with Him, ever-worsening selfishness and destructiveness, death, and condemnation to an eternity in hell.’ (Article 2).
Here is part of Ascol’s appropriate response:
‘While no evangelical denies that sinners are guilty before God and liable to His wrath by virtue of their sins, when the authors of this statement add the word “alone” to that point, they transgress the bounds of Protestant orthodoxy.
‘The key biblical text that must be considered at this point is Romans 5:12-19. Five times in this passage (12, 15, 17, 18, 19) the universal judgment of condemnation and death on all men is attributed to the one sin of the first man Adam. There is an undeniable solidarity between the first Adam and his posterity. Death is the penalty for sin and it has “spread to all men” (12) as an act of justice. Unless the penalty has been unjustly executed it is inescapable that all men are regarded guilty when the sentence is pronounced, which was at the point of Adam’s sin. The last phrase of verse 12, when seen in the light of the whole passage, forcefully makes this point. Death spread to all men “because all sinned” (ep ho pantes hamarton). This raises the question, “How and when did all men sin?” The context gives the answer.
‘In verse 18 Paul clearly joins the sin of Adam to the condemnation of all men. Verse 19 identifies Adam’s disobedience as the cause of many being “made” (katestarthesan) sinners. Adam’s sin is constitutive of the sinfulness and condemnation of men. Universal judgment and death are inextricably bound to the sin of the original man in verses 15-19. The thematic integrity of the pericope indicates that Paul is dealing with the same issue in verse 12 that he considers in verses 15-19, namely, the origin of death and condemnation. In verse 12 he charges the death of all men to the sin of all men. In verses 15-19 he attributes death and condemnation to the sin of Adam.’
-Ascol, “Traditional” Theology and the SBC: An Interaction with and Response to the Traditionalist Statement of God’s Plan of Salvation, 2018, p. 36.
Order here.
(GSiV: If Calvinism is true…part 3; Nguyên tội và Hoàn toàn bại hoại–part 1; A Few Confessions of Faith in Vietnamese; Gospel Grace Versus Dead Religion–part 6; Phúc Âm cho Cơ Đốc nhân; Philadelphia Baptist Confession of Faith–part 19; “Thế Nào Là Một Hội Thánh Khỏe Mạnh?”; Năm Luận Điểm: Ông John Piper–part 12)
Original Sin & Total Depravity series–part 2
Nguyên tội và Hoàn toàn bại hoại
(Sự quy tội / Imputation of sin)
Imputation
‘The first sin of Adam had unique significance for the whole human race (Rom, 5:12, 14-19; 1 Cor. 15:22). Here there is sustained emphasis upon the one trespass of the one man as that by which sin, condemnation and death came upon all mankind. The sin is identified as ‘the transgression of Adam’, ‘the trespass of the one’, one trespass’, ‘the disobedience of the one’, and there can be no doubt that the first trespass of Adam is intended. Hence the clause ‘because all men sinned’ in Rom. 5:12 refers to the sin of all in the sin of Adam. It cannot refer to the actual sins of all men, far less to the hereditary depravity with which all are afflicted, for in v. 12 the clause in question clearly says why ‘death spread to all men’, and in the succeeding verses the ‘one man’s trespass’ (v. 17) is stated to be the reason for the universal reign of death. If the same sin were not intended, Paul would be affirming two different things with reference to the same subject in the same context. The only explanation of the two forms of statement is that all sinned in the sin of Adam. The same inference is to be drawn from 1 Cor. 15:22, ‘in Adam all die’. If all die in Adam, it is because all sinned in Adam.’
-New Bible Dictionary, I. H. Marshall, J. I. Packer, et.al. (Intervarsity) / Thánh Kinh Tân Từ Điển (UUC: 2009, tr. 1878)
(GSiV: Nguyên tội và Hoàn toàn bại hoại–part 1; A Few Confessions of Faith in Vietnamese; Gospel Grace Versus Dead Religion–part 6; Phúc Âm cho Cơ Đốc nhân; Philadelphia Baptist Confession of Faith–part 19; “Thế Nào Là Một Hội Thánh Khỏe Mạnh?”; Năm Luận Điểm: Ông John Piper–part 12)
Nguyên tội và Hoàn toàn bại hoại–part 1
Original Sin & Total Depravity series
(Sự quy tội / Imputation of sin)
Sự quy tội
‘Tội lỗi đầu tiên của A-đam có một ý nghĩa có một không hai đối với toàn thể nhân loại (Rô 5:12, 14-19; 1 Cô 15:22). Ở đây có sự nhấn mạnh xác thực trên sự vi phạm của một người mà bởi tội đó, sự kết án và sự chết giáng trên cả nhân loại. Tội này được gọi là “tội lỗi của A-đam”, “tội lỗi của một người”, “một người phạm tội”, “sự không vâng lời của chỉ một người”, và không có gì nghi ngờ về dụng ý chỉ về tội đầu tiên của A-đam. Vì thế mệnh đề “vì mọi ngừoi đều đã phạm tội” trong Rô 5:12 ám chỉ đến tội lỗi của tất cả mọi người trong tội lỗi của A-đam. Lời phát biểu này không thể ám chỉ đến các tội thực tế của tất cả mọi người, càng không ám chỉ đến sự hư hoại di truyền trong đó tất cả mọi người đều chịu đau khổ, vì trong c. 12 mệnh đề đang được bàn đến rõ ràng nói vì sao “sự chết đã trải qua trên tất cả mọi người”, và trong các câu tiếp theo “tội lỗi cảu chỉ một ngừoi” (c. 17) được phát biểu như là lý do về sự cai trị toàn bộ của sự chết. Nếu không có dụng ý đề cập đến tội này, chắc hẳn Phao-lô phải xác định hai việc khác nhau với lời ám chỉ về cùng một chủ đề trong cùng một ngữ cảnh. Cách giải nghĩa duy nhất cho hài hình thức của lời phát biểu này của Phao-lô là mọi ngừoi đều đã phạm tội trong tội của A-đam. Cùng một suy luận như vậy được rút ra trong 1 Cô 15:22, “trong A-đam mọi người đều chết”. Nếu tất cả mọi người chết trong A-đam, đó là vì tất cả mọi người đều đã phạm tội trong A-đam.’
-New Bible Dictionary, I. H. Marshall, J. I. Packer, et.al. (Intervarsity) / Thánh Kinh Tân Từ Điển (UUC: 2009, tr. 1878)
(GSiV: A Few Confessions of Faith in Vietnamese; Gospel Grace Versus Dead Religion–part 6; Phúc Âm cho Cơ Đốc nhân; Philadelphia Baptist Confession of Faith–part 19; “Thế Nào Là Một Hội Thánh Khỏe Mạnh?”; Năm Luận Điểm: Ông John Piper–part 12)
Mọi hy vọng khác đều dẫn tới thất vọng
‘Kinh Thánh nói rất nhiều về những mong ước của chúng ta, tức là những ước muốn có thể lèo lái và định hình đời sống của chúng ta. Kinh Thánh cho chúng ta biết phải yêu gì và ghét gì, nên khao khát điều gì và từ bỏ điều gì, điều gì tốt và có hại cho chúng ta. Có rất nhiều tình tiết về niềm hy vọng xảy ra ở trong cuộc đời của chúng ta không phải vì chúng ta không nhận được điều mình đã hy vọng, mà là vì chúng ta dành quá nhiều thời gian để đặt hy vọng vào những điều sai trật.
‘Chúng ta chỉ có một hy vọng duy nhất thôi phải không? Có phải đời sống của chúng ta được uốn nắn, được thứ tự, và được định hướng bởi một mong ước cao đẹp, đầy hy vọng, thỏa mãn nhất chăng?’
Đọc thêm
(GSiV: Ân điển, chứ không phải những quy tắc / Grace not rules;
Phúc Âm Là Gì? Một Vài Tài Liệu (Tiếng Việt); Phúc Âm cho Cơ Đốc nhân)
Persecution of Christians in USA
‘The radical Left, however, are deeply dishonest. Expect Judge Kavanaugh treatment. They don’t want a free exchange of ideas. On the contrary, they want to shut it down. They will also endeavor to use the courts to bankrupt you, media to smear you, and threats to intimidate you. Every day another person, corporation, or church bends the knee to their godless agenda. If you are doing your job you should expect this sort of abuse. Perhaps the windows of your church or home will be smashed. Maybe you will be called a racist or a preacher of hate on social media. Or you might even be physically assaulted. As I said, expect it, lean into it, and rejoice as the Apostles did in Acts 5:41 when it comes. It means you are doing something right.’
-Larry Taunton
Read the whole thing here
(GSiV: Humility; heaven; suffering; Peace; Tada; Unity; More Resources)
Crushing guilt of failing at prayer and Bible reading
‘Spiritual disciplines are great (and necessary) when the goal is to know God better. Spiritual disciplines are soul-crushing when the aim is to get our metaphysical workout in each day, knowing that we could always exercise more if we were better Christians.’
‘If my wife made me check in every day at a set time, kept track of how many minutes I talked to her, and then rolled her eyes whenever I did anything else besides talk to her, that would make for a miserable marriage. But if I never made an effort to get a babysitter, go on a walk with her, plan a getaway, or simply put down my phone and look her in the eye, our marriage would likely grow stale and distant.’
Read more
(GSiV: Jerry Bridges; Gospel Grace Versus Dead Religion–part 6; The crushing obligation to do more; Phúc Âm cho Cơ Đốc nhân;Sự Nên Thánh Động Lực Bởi Phúc Âm; Resources)
Fearing the Lord
In the context of a godly person fearing the Lord, John Calvin has some wise things to say about fearing and loving God. While the godly man doesn’t want to stir the anger of the Lord, that’s not his primary motivation. Love is.
- ‘Besides, it is not the mere fear of punishment that restrains him from sin. Loving and revering God as his father, honouring and obeying him as his master, although there were no hell, he [the goldy man] would revolt at the very idea of offending him [God].’
-J Calvin, Institutes
(GSiV: John Calvin; Sanctification; Phúc Âm cho Cơ Đốc nhân; Holiness is the key principle)
Đức Chúa Trời là Phúc âm, Piper–part 1
God is the Gospel
‘Quà tặng tốt lành nhất và tối hậu của Phúc âm đó là chúng ta có được Đấng Christ. “Tôi cũng xem tất cả mọi sự như là lỗ, vì sự nhận biết Đấng Christ Jêsus, Chúa tôi, là quý hơn hết. Vì Ngài, tôi đành chịu lỗ tất cả, và xem những điều đó như rác rưởi, để được Đấng Christ” (Phi-líp 3:8). Đây là món quà tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho tất cả mọi người qua Phúc âm — để nhìn thấy và nếm biết vinh hiển của Đấng Christ mãi mãi.’
-Đức Chúa Trời là Phúc âm (Lời Giới Thiệu), tr. 1
(hoặc mua tại nhà sách Cơ Đốc nhân địa phương ở Việt Nam)
(GSiV: Piper;
Năm Luận Điểm; Phúc Âm cho Cơ Đốc nhân; Prosperity Gospel?
; Elliff)
Holiness is the key principle
‘1. The plan of Scripture for a Christian walk is twofold: first, that we be instructed in the law to love righteousness, because by nature we are not inclined to do so; second, that we be shown a simple rule that we may not waver in our race.
‘Of the many excellent recommendations, is there any better than the key principle: Be thou holy, for I am holy?’
-John Calvin, Golden Booklet, chp 1 [and, Institutes, Book III, chp 6]
(GSiV: John Calvin; Sanctification; Phúc Âm cho Cơ Đốc nhân)
Phúc Âm cho Cơ Đốc nhân–part 2
Chương 1: Ai Cần Đến Phúc Âm?
‘Thông thường, chúng ta nghĩ Phúc âm là thông tin chỉ dành cho người hư mất. Ở đây chúng ta sẽ suy ngẫm về điều này và nghĩ về Phúc âm dành cho Cơ Đốc nhân, Phúc âm ấy chứa dựng hai yếu tố quan trọng: sự xưng công chính và sự nên thánh.’
-Ken Hanks
Buy e-book here
(or buy paper copy at your local Christian bookstore in Vietnam)
(GSiV: Phúc Âm cho Cơ Đốc nhân–part 1; Key materials on gospel grace ; GSiV Resource Page)
Nữ và vai trò mục sư
‘Bởi sự ban cho của Đức Chúa Trời, chúng ta thấy ngày nay có nhiều người nữ rất thành công trong hầu hết mọi lĩnh vực. Có thể nói, sau phong trào “quyền bình đẳng nữ giới”, người nữ ngày càng thể hiện năng lực và chỗ đứng ở mọi vị trí của nhà nước, xã hội, tập đoàn công ty. Trong mục vụ cơ đốc, người nữ cũng có những thành công phi thường. Tuy nhiên, điều này không thể thay thế ý định của Đức Chúa Trời về vai trò của người nam và người nữ giữa vòng hội thánh. Hội thánh là hội thánh của Đức Chúa Trời, không phải là tổ chức xã hội, nên Ngài toàn quyền thiết lập luật định trong hội thánh.
‘Đức Chúa Trời đã xây dựng vai trò khác nhau trong cơ cấu nam nữ trong chính sự sáng tạo ban đầu. Chúa dựng nên A-đam (người nam) là đầu, người lãnh đạo, có thẩm quyền và Ê-va (người nữ) là người giúp đỡ phù hợp cho người nam (Sáng 2:18; 1 Cor 11:3,7-9). Người nam và người nữ đầu tiên đã thất bại phạm tội cùng Đức Chúa Trời, tội lỗi đã làm cho vai trò khác biệt này bị ảnh hưởng, dù vậy đây chính là khuôn mẫu mọi thời đại vì nó là trật tự sáng tạo của Đức Chúa Trời.’
-VietChurch.net
xem thêm
(GSiV: Unity; Pastors; Phúc Âm cho Cơ Đốc nhân; More Resources)









