QUYỀN NĂNG CAO CẢ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI Ở VIỆT NAM (Ê-phê 1:4-5)

Sanctification (Sự nên thánh): Erickson–part 2

The Nature of Sanctification: Sanctification is the continuing work of God in the life of believers, making them actually holy. By “holy” here is meant “bearing an actual likeness to God.” Sanctification is a process by which one’s moral condition is brought into conformity with one’s legal status before God. It is a continuation of what was begun in regeneration, when a newness of life was conferred upon and instilled within the believer. In particular, sanctification is the Holy Spirit’s applying to the life of the believer the work done by Jesus Christ. Millard J. Erickson, Christian Theology, (Grand Rapids, MI: Baker Academic, 3rd ed., 2013, Logos), 897. Bản Chất của Sự Nên Thánh:  ‘Sự nên thánh là công việc liên tục của Đức Chúa Trời trong đời sống của tín hữu và làm cho người đó thật sự thánh khiết. Ở đây “thánh khiết” được hiểu là “thật sự giống Đức Chúa Trời.” Sự nên thánh là một quá trình mà trong đó tình trạng đạo đức được làm cho phù hợp với tình trạng pháp lý của người đó trước mặt Đức Chúa Trời. Đó là sự tiếp nối cho những gì đã được bắt đầu bằng sự tái sanh, là lúc một đời sống mới được trao cho và đổ vào trong lòng tín hữu. Nói cụ thể hơn, sự nên thánh là việc Đức Thánh Linh áp dụng công tác được Chúa Giê-xu Christ làm trọn vào đời sống của tín hữu.’ Millard J. Erickson, Thần Học Cơ Đốc Giáo(Christian Theology, 3rd ed., 2013), tr. 320. 

(GSiV: Ân điển, chứ không phải những quy tắc / Grace not rules

Gospel Grace Versus Dead Religion–part 6Sanctification (Sự nên thánh): Erickson–part 1)

Gospel Grace Versus Dead Religion–part 7

Ân Điển của Phúc Âm và Tôn Giáo Chết: 

Giúp các Hội Thánh tại Việt Nam Thực Hành Ân Điền Mà Không Từ Bỏ Sự Thánh Khiết

 Ân Điển của Phúc ÂmTôn Giáo Chết
Tập trung vàoChúaBản thân
Thái độBiết ơn vì Chúa đã hoàn thành công việc cứu chuộc tội lỗi để mình có thể quay trở lại với Đức Chúa TrờiTự mãn vì bản thân công chính hơn người khác hoặc ganh ghét vì người khác có vẻ công chính hơn mình 
Động lựcTấm lòng thay đổiThái độ bên ngoài thay đổi
Thước đo thành côngLớn lên trong đức tin, trái Thánh Linh, và tình yêu chân thật cho người khác, cũng như sự thành tín trong việc tuân giữ Lời của Chúa Thành tích hoạt động cá nhân, chức vụ và sự tôn trọng từ hội thánh
Phần thưởngTrái đời đời và ảnh hưởng vĩnh hằng tới nước Đức Chúa TrờiDùng trái Thánh Linh và kết quả tạm bợ như bằng chứng về ân điển của Chúa 
Sẽ tạo ra văn hoá hội thánhQuan tâm nhau, cùng vượt qua các nan đề, tập trung vào thái độ cũng như hành động, luôn luôn dùng Kinh Thánh làm nền tảng cho đúng hay sai, chia sẻ Phúc Âm cho người ngoại và đào tạo môn đệ Phán xét nhau một cách sai trái, ngồi lê đôi mách, chỉ tập trung vào thành tích bên ngoài, thái độ tự cho mình là công chính, chỉ nhìn vào các truyền thống hoặc sựquan tâm của cá nhân để đặt ra tiêu chuẩn đúng sai, thoả mãn với các hoạt động của hội thánh 

-CCRA

Read here (in English or Việt) 

(GSiV: ; Gospel Grace Versus Dead Religion; Ân điển, chứ không phải những quy tắc / Grace not rules)

Gospel-Driven Sanctification, J. Bridges–Part 4

KHÔNG CÓ “ĐỨC TIN DỄ DÃI” (No “Easy Believism”)

‘Thế nhưng vịn vào ý tưởng rằng Đức Chúa Trời chấp nhận chúng ta hoàn toàn dựa trên những điều Đấng Christ đã làm mà không phụ thuộc vào sự thực thi luật lệ của chúng ta chẳng phải là một thể loại “đức tin dễ dãi” sao? Trong hình thức cơ bản nhất, đây là khái niệm mà “Từ khi tôi cầu xin Đấng Christ làm Cứu Chúa của tôi, thì tôi đang trên đường đến thiên đường bất kể tôi sống ra sao. Cho dù tôi tiếp tục trong lối sống tội lỗi của mình thì cũng không thành vấn đế. Dù thế nào đi nữa, Đức Chúa Trời yêu thương và sẽ chấp nhận tôi.’

-Jerry Bridges

Đọc thêm here.

(GSiV: Resources)

Predestination: Struggling with it?

Uncertainty that Undermines Assurance of Salvation?

‘The doctrine of predestination teaches that everyone who is saved was chosen by God before the foundation of the world (Eph. 1:4; 2 Thess. 2:13). People might conclude that no one can know for sure whether he is saved and will go to heaven. They might reason as follows: Only God’s chosen ones will be saved. God’s decree of election is hidden in his secret will or eternal plan. Therefore, it is impossible to know if you are saved, unless you receive a special sign from God.’

Read the whole thing here

(GSiV: Resources–Perseverance of the saints (Eternal Security)Sovereignty verses; ElectionAtonementPiperEternal securitySalvationHow do we stop loving the darkness?Phúc Âm cho Cơ Đốc nhânSự Lựa Chọn Là Gì?—Part 1)

Original Sin & Total Depravity series–part 15 (Romans 5)

The Bible teaches that all humans are born guilty. See Thomas Schreiner’s solid interpretation of Romans 5:

  • ‘What role do verses 13–14 play in the argument if verse 12cd says that death extended to the entire world because of individual sin? Paul explains in verses 13–14 that the sins of those who lived between the time of Adam and Moses must be distinguished from Adam’s sin. Adam transgressed a specifically revealed commandment (v. 14) so that sin and death entered the world through him (v. 12). As the first human being he occupies a typological role in the same way as Jesus Christ (v. 14). The subsequent verses (vv. 15–19) clarify that one is either in Adam or in Christ. Hence, the sins of those who lived in the era between Adam and Moses cannot be assigned the same import or function as Adam’s sin. It was Adam’s first sin that brought havoc into the world, so that all human beings are under the reign of both sin and death.’

-ChristOverAll

Read more

(GSiV: Original Sin & Total Depravity series {Nguyên tội và Hoàn toàn bại hoại}; Provisionism: Did God save people or just provide salvation?Nguyên tội và Hoàn toàn bại hoại–part 1; A Few Confessions of Faith in VietnameseGospel Grace Versus Dead Religion–part 6Phúc Âm cho Cơ Đốc nhânPhiladelphia Baptist Confession of Faith–part 19; “Thế Nào Là Một Hội Thánh Khỏe Mạnh?”; Năm Luận Điểm: Ông John Piper–part 12Original Sin & Total Depravity series–part 14)

Original Sin & Total Depravity series–part 14

Nguyên tội và Hoàn toàn bại hoại

(bại hoại / depravity)

This is an excellent piece that deserves careful consideration. Mr. Madueme is a Presbyterian and thus believes in infant baptism, which we strongly disagree with. But his overall article does a great job of teaching this important but often neglected topic of original guilt.

  • ‘Original guilt is like a pelican playing chess. Something so strange seems beyond the realm of possibility. In the 21st century, one rarely finds renowned theologians defending the idea that every person shares culpability for Adam’s first sin and that we are individually guilty for that ill-fated transgression.3 It is inconceivable to many people that God would judge the human race responsible for an infraction that happened millennia before any of us existed.’
  • ‘As I define it, original guilt means that descendants of Adam and Eve are guilty and justly condemned for Adam’s first sin. This essay argues that imputed guilt, a particular understanding of original guilt, is an essential whole-Bible doctrine that resists longstanding criticisms. First, in dialogue with recent scholarship, I present the immediate imputation of Adam’s sin as the best reading of Romans 5:12–21. Second, I further argue that immediate imputation is a whole-Bible doctrine by developing a wider canonical and doctrinal basis for imputed guilt in light of infant baptism and infant death.’
  • ‘Original guilt permeates the biblical story. Scripture is the story of God redeeming man. “For God so love the world that he gave his one and only Son, that whoever believes in him shall not perish but have eternal life” (John 3:16). Our sins are individually forgiven (Ps. 32:1-2). All of humanity stands guilty before God; Jews and Gentiles alike are all under sin (Rom. 3:9); all have sinned and fall short of the glory of God (Rom. 3:23). Redemption implies guilt. No one is innocent. Adults and infants need redemption.’

–Hans Madueme

Read more

(GSiV: Original Sin & Total Depravity seriesProvisionism: Did God save people or just provide salvation?Nguyên tội và Hoàn toàn bại hoại–part 1; A Few Confessions of Faith in VietnameseGospel Grace Versus Dead Religion–part 6Phúc Âm cho Cơ Đốc nhânPhiladelphia Baptist Confession of Faith–part 19; “Thế Nào Là Một Hội Thánh Khỏe Mạnh?”; Năm Luận Điểm: Ông John Piper–part 12Nguyên tội và Hoàn toàn bại hoại–part 11)

Resources–Perseverance of the saints (Eternal Security)

Eternal Security: God’s keeping power

Vietnamese Christians and assurance of salvation? (Heidelberg)

Năm Luận Điểm: Sự Kiên Trì Của Các Thánh Đồ–part 15

Năm Luận Điểm: Sự Kiên Trì Của Các Thánh Đồ–part 9

Năm Luận Điểm: Sự Kiên Trì Của Các Thánh Đồ–part 8

Năm Luận Điểm: Sự Kiên Trì Của Các Thánh Đồ–part 7

Năm Luận Điểm: Sự Kiên Trì Của Các Thánh Đồ–part 6

Năm Luận Điểm: Sự Kiên Trì Của Các Thánh Đồ–part 5

Năm Luận Điểm: Sự Kiên Trì Của Các Thánh Đồ–part 4

Năm Luận Điểm: Ông John Piper–part 3

Sự Kiên Trì của các Thánh Đồ (Five Points: Ông John Piper)–part 2

Sứ điệp: Sự An Ninh Đời Đời Của Người…

Philadelphia Baptist Confession of Faith–part 21

Sự bảo đảm về sự sống đời đời?

(GSiV: ElectionAtonementPiperEternal securitySalvationTULIP)

Sự bảo đảm về sự sống đời đời?

‘Ê-phê-sô 4:30 nói với chúng ta con cái Chúa là những người “được đóng ấn cho đến ngày Cứu chuộc.” Nếu con cái Chúa không có sự an ninh đời đời thì dấu ấn không thật sự dành cho đến ngày Cứu chuộc, nhưng chỉ dành cho ngày tội lỗi, bội đạo hay vô tín. Giăng 3:15-16 nói với chúng ta bất cứ ai tin Chúa Giê Xu Christ đều được “Sự sống đời đời”. Nếu một người được hứa cho sự sống đời đời nhưng sau đó bị lấy mất. Trước hết nó sẽ không còn “Sự sống đời đời”. Nếu sự an ninh đời đời không có thật thì lời hứa về sự sống đời đời trong Kinh Thánh là một sự sai lầm.’

-GQ

Xem Ngay

(GSiV: ElectionAtonementPiperEternal securitySalvationTULIPSứ điệp: Sự An Ninh Đời Đời Của Người…Philadelphia Baptist Confession of Faith–part 21)

Philadelphia Baptist Confession of Faith–part 21

Chương thứ mười bảy (chapter 17):

“Sự Kiên Bảo Đức Tin Cho Các Thánh Đồ”

1.       Những người đã được Đức Chúa Trời kêu gọi, tiếp nhận, làm cho nên thánh bởi Thánh Linh Ngài, cũng đã được Ngài ban cho đức tin; họ không thể nào bị mất sạch ân điển của Ngài, mà [a] nhất định sẽ giữ được đức tin cho đến cuối cùng và sẽ vĩnh viễn được cứu; họ sẽ cứ được ở trong các sự ban cho và kêu gọi không bao giờ thay đổi của Đức Chúa Trời (để từ đó Ngài cứ tiếp tục trưởng dưỡng cho họ đức tin, sự ăn năn, tình yêu thương, lòng vui mừng, sự trông cậy cùng với mọi ân điển từ Đức Thánh Linh để được ở trong sự sống đời đời của Đức Chúa Trời); dầu rằng họ sẽ cứ còn phải đối diện với nhiều giông bão trong đời sống đức tin nhưng nhất định là họ sẽ không bao giờ bị dứt khỏi vầng đá đức tin của họ là Đức Chúa Jêsus Christ bất chấp mọi cám dỗ của Satan để trở thành vô tín; dầu rằng lắm khi họ mất sự nhạy bén đối với sự sáng và tình yêu thương của Đức Chúa Trời, dầu rằng lắm khi [b] họ thấy sự sáng và tình yêu thương của Đức Chúa Trời cách mờ nhạt nhưng thật ra sự sáng và tình yêu thương của Ngài đối với họ vẫn cứ y nguyên và [c] nhất định quyền năng của Đức Chúa Trời sẽ cứ gìn giữ họ vĩnh viễn trong sự cứu rỗi của Ngài; họ sẽ được vui hưởng phước hạnh đã được Ngài mua chuộc, được gìn giữ trong tay Ngài, được chép tên trong Sách Sự Sống của Ngài cho đến đời đời.

[a]     Gi. 10:28, 29; Php. 1:6; 2Ti. 2:19; 1Gi. 2:19

[b]     Thi. 89:31, 32; 1Cô. 11:32 

[c]      Mal. 3:6

2.       Sự kiên bảo đức tin này cho các thánh đồ không phụ thuộc vào ý chí tự do của họ mà phụ thuộc vào tính bất khả biến động của [d] sự định mạng của Đức Chúa Trời về những kẻ được chọn trong Nguyên Chỉ của Ngài là sự định mạng khởi xuất từ tình yêu bất biến của Đức Chúa Cha, thể theo công nghiệp cứu rỗi, cầu thay, và [e] hiệp nhất của Đức Chúa Jêsus Christ, thể theo [f] sự quyết chí đời đời của Đức Chúa Trời, thể theo Đức Thánh Linh ở cùng trong thân thể và đời sống của họ, thể theo [g] hột giống của Đức Chúa Trời đã được gieo trong họ, và thể theo bản chất của [h] giao ước ân điển của Đức Chúa Trời; tất cả những sự ấy đem lại sự bất bại và sự xác tín về sự kiên bảo đức tin cho các thánh đồ.

[d]     Rô. 8:30; 9:11, 16

[e]     Rô. 5:9, 10; Gi. 14:19

[f]      Hê. 6:17, 18

[g]     1Gi. 3:9

[h]     Giê. 32:40

3.       Dầu rằng có những lúc các thánh đồ bị sa vào chước cám dỗ của Satan, sự kiêu ngạo của đời, sự mê tham của xác thịt còn sót lại trong đời sống họ, hoặc vì họ không chịu vận dụng các sự dự ứng của Đức Chúa Trời cho sự kiên bảo đức tin cho họ khiến họ có thể phạm [i] những tội lỗi đáng buồn; sự thật là hễ khi nào họ phạm tội thì họ mắc phải [k] sự bất bình của Đức Chúa Trời, sự bất hỉ của Đức Thánh Linh của Ngài, và khiến cho [l] sự dạy dỗ và ân điển của Đức Chúa Trời trở nên thiếu sức mạnh đối với họ thì lòng họ trở nên chai cứng, lương tâm họ trở nên méo mó, [m] họ làm tổn thương người khác và trở thành sự chướng ngại cho người khác nên chi [n] họ phải chịu sự sửa phạt có tính chất tình huống của Đức Chúa Trời; thế nhưng họ sẽ được làm mới lại về [o] sự ăn năn và vẫn được kiên bảo về đức tin trong Đức Chúa Jêsus Christ cho đến cuối cùng. 

[i]      Ma. 26:70, 72, 74

[k]     Ês. 64:5, 9; Êph. 4:30

[l]      Thi. 51:10,12 

[m]    Thi. 32:3,4

[n]     2Sa. 12:14

[o]     Lu. 22:32, 61, 62

Tuyên Xưng Philadelphia (1742)

(GSiV: A Few Confessions of Faith in VietnameseGospel Grace Versus Dead Religion–part 6Phúc Âm cho Cơ Đốc nhân;

Năm Luận Điểm: Sự Kiên Trì Của Các Thánh Đồ–part 15PiperEternal securitySalvation)

Năm Luận Điểm: Sự Kiên Trì Của Các Thánh Đồ–part 15

‘Ý của phần này là điều nhấn mạnh bên trên về sự cần thiết của đức tin kiên trì và sự vâng phục không có nghĩa Chúa đang chờ đợi quan sát sự kiên trì và vâng phục của chúng ta rồi mới tuyên bố chúng ta hoàn toàn công bình trong sự liên hiệp với Đấng Christ. Rô-ma 5:1 nói rằng chúng ta “đã được xưng công bình bởi đức tin.” Đó là một hành động đã hoàn tất. Lần đầu chúng ta tin Chúa Jê-sus thì chúng ta đã được hiệp nhất với Đấng Christ. Trong sự liên hiệp với Ngài, sự công bình của Ngài được kể là sự công bình của chúng ta ngay lúc đó. Phao-lô nói ông nhắm mục tiêu để “được ở trong Ngài, được sự công bình, không phải công bình của tôi bởi luật pháp mà đến, bèn là bởi tin đến Đấng Christ mà được, tức là công bình đến bởi Đức Chúa Trời và đã lập lên trên đức tin” (Phi-líp 3:9).

‘Cơ sở chấp nhận của Đức Chúa Trời là chỉ nhờ Đấng Christ mà thôi—huyết và sự công bình của Ngài.’

-John Piper, Năm Luận Điểm: Hướng Đến Một Trải Nghiệm Sâu Nhiệm Hơn về Ân Điển của Đức Chúa Trời, Việt 2020, (Five Points, 2013; page 70), tr. 77.

(GSiV: ElectionAtonementPiperEternal securitySalvationTULIP)